[SHVBĐ] CHAPTER 7: KẺ SĂN MỒI

CHAPTER 7: KẺ SĂN MỒI.


Tôi tỉnh dậy và thấy mình đang nằm trên giường, còn Jaejoong thì ngủ bên cạnh. Tôi thở phào đầy nhẹ nhõm.

“Về đi anh, em ổn rồi!” – tôi lay Jaejoong.

Jaejoong vặn mình tỉnh giấc. Tôi tiễn anh ra cửa và cười thật tươi để anh yên tâm.

“Emi!” – anh nói – “Hợp đồng thay đổi nhé! Nếu không có mặt người thứ ba, thì anh với em không cần giả vờ đâu!”

“Không phải trước nay vẫn thế à?” – tôi phì cười.

“Nhưng em đang cười theo quán tính kìa. Cười mãi thì anh cũng chẳng yên tâm hơn đâu!” – anh nhoẻn miệng, đưa tay xoa đầu tôi.

Tôi rụt người lại, đón cái xoa đầu của anh, khẽ mỉm cười. Tôi ngẩng lên nhìn anh:

“Em thật sự đã rất lo đấy! Em cứ tưởng anh bị giết rồi!”

“Yunho không giết anh đâu! Đừng lo!”

“Sao anh biết được chứ!” – tôi nheo mắt nhìn gương mặt đầy quả quyết của anh.

“Anh mà, cái gì chẳng biết!” – anh nhướn nhướn lông mày, chọc tôi – “Thôi, anh về đây. Ở nhà tự chăm nhé!”

“Được mà! Chào anh!”

Tôi quay trở lại trong phòng, kéo chăn đắp cao tận mắt, chìm trong suy nghĩ. Vậy là… Jung Yunho vẫn còn sống. Việc giả điên không đủ hiệu quả để giết được hắn. Tôi rùng mình khi nhớ lại sự việc ban nãy. Ngay khi tôi cầm mảnh kính giấu sẵn trong người và bay đến đâm hắn, thì trong tíc tắc, hắn đã mỉm cười. Jaejoong thật sự lo lắng cho tôi, nghĩ đến đây, đột nhiên lại cảm thấy quá tội lỗi khi cố tình trở nên điên dại như thế. Và Jung Yunho, hắn biết tôi giả vờ.

Jaejoong, anh ấy lại quá chắc chắn vào việc Yunho không giết mình. Tại sao? Không lẽ cả hai đã trao đổi gì đó mà tôi không biết? Chắc chắn phải có một việc gì đó xảy ra mới khiến Jaejoong tin vào việc anh ấy không bị giết đến như thế.

Tôi bật dậy, mở nhạc và lôi bức tranh ra, lấy lọn tóc trong khung gỗ đặt lên giường.

“Không được! Hắn không chết! Đã thế, hắn lại còn bóp cổ tôi nữa!” – tôi hằn học nói lớn.

Từ lọn tóc, một làn khói trắng từ tốn hiện lên và Vỹ Hà nhìn tôi:

“Tôi đã bảo mà!” – cô ta nhẹ nhàng nói – “Yunho vốn là một kẻ nguy hiểm. Nhưng cô đừng lo, chỉ khi nào hắn mời Jaejoong vào buổi diễn một lần nữa thì mới cần cảnh giác thôi!”

“Yah!” – tôi nhìn Vỹ Hà, nheo mắt – “Cô gặp hắn ta lần đầu tiên như thế nào?”

“À…” – Vỹ Hà ngồi xuống trước mặt tôi – “Khi bức tranh ở một chỗ triển lãm. Và Yunho đang đi xem tranh, miệng nghêu ngao bài hát đó, thế là tôi xuất hiện. Hắn cảm nhận được tôi như cô cảm nhận vậy. Và hắn lập tức mua bức tranh về rồi nhanh chóng phát hiện ra lọn tóc. Vậy thôi. Mọi thứ rất tự nhiên và bình thường.”

“Là Yunho đem bức tranh đến chỗ tôi mua?” – tôi nheo mắt nhìn Vỹ Hà.

“Phải! Hắn đem đến. Trong một lần hắn nói chuyện với tôi, tôi thấy hình của cô trên bàn hắn. Trong đống tài liệu mà Gahee đưa. Tôi nghĩ rằng người con gái này có một điều gì đó rất quen thuộc.” – cô tay bay thẳng đến trước mặt tôi, nheo mắt – “Rất đáng ghét!”

Tôi ngả người ra giường. Hóa ra là trùng hợp. Vậy ra Yunho cần giết Jaejoong, Vỹ Hà cần tìm tôi, và vô tình cả hai lại phối hợp được với nhau như thế. Vậy là có những chuyện do số kiếp hay nợ nần gì đó, thật tréo ngoe.

“Tìm Liễu Thi cho tôi!” – cô ta bay đến nằm bên cạnh tôi, nói nhỏ.

“Không phải tôi là một kẻ đáng ghét sao?” – tạm gác chuyện Yunho sang một bên, tôi quay ra nhìn Vỹ Hà.

“Tôi không cần biết.” – cô ta nhăn mặt – “Lê Quân… tôi hận cô ta!”

“Cũng phải!” – tôi gật gù – “Theo như những gì cô đã kể và xấp hồ sơ mật tôi có, thì sau khi ra tù, cô ta đã khai quật mộ của cả hai người.”

Vỹ Hà bật dậy, thổi bay một chiếc gối xuống đất, gằn giọng:

“Chúng tôi đã được chôn cùng nhau. Đã ở rất gần nhau.”

“Tôi thấy là… Lê Quân rất không thích hai người ở cạnh nhau đấy. Nếu không thì cô ta chẳng quật mộ lên rồi cắt tóc cả hai và quăng mỗi người một nơi như thế.”

“Cô không thấy sao? Vì cô ta ghen tỵ! Vì cô ta yêu Liễu Thi, nhưng cô ta lại không muốn thừa nhận. Đó là một con quỷ!” – Vỹ Hà nhin tôi, trừng mắt, ánh lên những tia hận thù sâu sắc.

”Tôi…” – tôi nhoẻn miệng cười, nhìn bức tranh trên ghế – “Tôi không yêu Liễu Thi.” – và giơ chân đạp bức tranh xuống đất.

Vỹ Hà lập tức hoảng hốt, bay xuống và quấn làn khói mỏng quanh bức tranh, rên rỉ:

“Tại sao? Tại sao cô làm vậy?”

Tôi im lặng. Tại sao tôi làm vậy? Tôi cau mày nhìn người con gái bằng khói trắng mỏng manh đang loay hoay ôm bức tranh một cách vô vọng. Vỹ Hà đẹp. Cô ấy đẹp hơn bất kỳ thứ gì tôi biết. Cô ấy với tôi, không thể đẹp hơn cả nét đẹp kỳ lạ của Jaejoong. Nhưng điều gì ở Vỹ Hà làm cô ấy khác biệt với Jaejoong đến vậy?

Tôi hít một hơi thật sâu. Gương mặt Vỹ Hà xanh xao và gầy ốm, đôi mắt cô ấy thất thần nhìn người con gái trong tranh, thoắt ẩn ánh trìu mến. Tiếng nhạc đều đều vang. Vỹ Hà vẫn ôm lấy bức tranh một cách khó nhọc và hạnh phúc.

“Vỹ Hà!” – tôi lên tiếng.

Cô ấy quay lại, nhìn tôi. Dù chỉ là một làn khói mỏng, nhưng đôi mắt của Vỹ Hà có thần hơn bao giờ hết. Vỹ Hà, cô ấy nhìn tôi vô cảm.

Tôi bước lại gần và quỳ xuống cạnh bức tranh, quan sát làn khói trắng gần như không hiện hữu. Tôi đưa tay lên và thử chạm vào mặt cô ấy. Ngay lập tức, Vỹ Hà rụt người lại và bay ra phía bên kia bức tranh.

Cảm giác hụt hẫng xâm chiếm lấy tôi, bàn tay đang đưa ra đột nhiên cứng đờ.

“Cô làm gì vậy?” – tôi nhăn mặt.

“Đừng chạm vào người tôi.” – Vỹ Hà khẽ lắc đầu, mặt tỏ vẻ hơi hoảng.

“Tại sao?”

“Tôi không thích, và tôi sợ.”

“Cái gì?” – tôi phá lên cười – “Cô là ma, tôi không sợ thì thôi chứ. Mà chạm vào cô cũng có cảm giác sao?”

“Có một chút, sẽ hơi buốt và đau nếu tôi không phải là người chủ động. Vì cô dù sao cũng là Lê Quân. Tôi căm ghét cô ta. Và tôi sợ cô.” – Vỹ Hà thật thà lên tiếng.

“Vậy, tại sao lúc đầu cô lại chạm vào người tôi? Nếu như cô sợ thì không thể làm như thế được.” – tôi gằn giọng.

“Vì lúc đó cô không biết tôi là ai. Vì lúc đó cô chưa biết mình là Lê Quân. Và vì lúc đó không phải là con người thật sự của cô.” – Vỹ Hà nói nhanh – “Dù sao thì, Liễu Thi cũng không thích chuyện này!”

Liễu Thi! Lại là cô ta!

Tôi điên tiết. Thế quái nào mà cứ mở miệng ra, một câu Liễu Thi, hai câu Liễu Thi.

“Cô sợ cái gì ở tôi? Ở Lê Quân?” – tôi nheo mắt nhìn Vỹ Hà.

Vỹ Hà im lặng nhìn tôi đầy khiêu khích. Tôi nheo mắt nhìn thẳng vào làn khói phía sau bức tranh. Vỹ Hà tránh ánh nhìn của tôi, cúi xuống và mân mê gương mặt Liễu Thi trong tranh.

“Vỹ Hà, lại đây! Trả lời tôi.” – tôi đanh giọng, cảnh tượng trước mặt làm tôi phát cáu.

Cô ta không trả lời, tiếp tục miết ngón tay theo từng đường nét trong tranh.

“Lại đây!” – tôi gằn giọng.

Vỹ Hà khẽ giật mình, nhưng nhất quyết không nhìn tôi.

Tôi lập tức đứng bật dậy, với lấy cây bút trên bàn rồi quỳ xuống, đập tay lên sàn:

“Cô không lại đây, tôi rạch nát bức tranh!”

Vỹ Hà ngẩng mặt lên nhìn tôi, mắt mở to đầy kinh hãi, lắc đầu.

“LẠI ĐÂY!” – tôi hét lớn, đồng thời cắm mạnh cây bút xuống khoảng xám trong tranh.

Ngay lập tức, Vỹ Hà bay đến bên cạnh tôi, nhìn tôi đầy trân trối.

“Đừng!” – cô ta run rẩy nói.

“Cái gì?” – tôi mỉm cười với làn khói trắng ngay trước mặt mình – “Tôi không nghe rõ!” – tôi hơi rướn người về phía trước.

“Đừng làm vậy!” – cô ta nói thật nhỏ. Tôi cảm nhận được cái lạnh từ hơi thở của Vỹ Hà.

“Trả lời đi. Cô sợ cái gì?” – tôi nhoẻn miệng cười, chiếc bút trên tay vẫn còn cắm mạnh vào khoảng xám trong tranh.

“Vì…” – cô ta hãi hùng nhìn tôi – “Tôi có linh cảm không tốt.”

“Về cái gì?”

“Cô… sẽ lại một lần nữa chia cắt Liễu thi và tôi!” – Vỹ Hà trả lời thật nhỏ.

Tôi im lặng. Hóa ra, bất kỳ lý do nào của cô ta đều dính đến Liễu Thi.

Tôi đưa tay lên chạm vào mặt Vỹ Hà một lần nữa. Chẳng có một cảm nhận gì xác định. Chỉ là hơi lạnh buốt.

“Tìm Liễu Thi cho tôi!”

“Được! Tôi sẽ tìm Liễu Thi cho cô!” – tôi nhấc cây bút ra khỏi bức tranh và quăng vào góc phòng.

Làn khói trắng dường như thoảng ra, nhẹ nhõm. Chạm vào Vỹ Hà, tôi biết được rằng cô ấy khác Jaejoong điều gì.

Mỗi ngón tay của tôi lướt đến đâu, Vỹ Hà lại khẽ giật mình đến đó. Cô ấy bảo nếu không phải là chủ động, thì con người chạm vào sẽ buốt và đau. Còn tôi, nhận lại cũng chỉ là một cảm giác lạnh lẽo.

Không giống với mỗi khi Jaejoong xoa đầu tôi.

Dù sao thì… Jaejoong có thật, Vỹ Hà thì không.

Trong một tíc tắc, tôi đã nghĩ rằng…

Mình sẽ đánh đổi bất kỳ thứ gì, để làn khói này tồn tại thật sự.

Sau vài ngày đắm mình trong thư viện trường với các tài liệu về hồn ma và âm dương, tôi cảm thấy rã rời. Đã thế, đầu óc lại không mở mang thêm một tí nào kiến thức về Vỹ Hà cả.

Tìm Liễu Thi? Tôi tìm cô ta bằng cách nào đây. Chẳng có cuốn sách nào chỉ tôi hỏi kiếp trước xem cô Lê Quân gì đấy đã giấu tóc Liễu Thi ở đâu. Còn xét về linh cảm thì đến giờ này tôi vẫn chẳng cảm nhận được gì cả.

Tôi đứng dậy và đi cất sách trở lại kệ.

“Cô đang học cách săn mồi à?” – một giọng nói trầm khàn vang lên từ phía sau khiến tôi giật bắn.

“Yunho?” – tôi ngỡ ngàng nhìn con người đứng dựa vào tường một cách bình thản.

Yunho mặc một chiếc áo sơ mi đen dài tay được xắn lên tận khuỷu cùng chiếc quần jeans bạc màu. Hắn bước lại rút một cuốn sách trên tay tôi và cười khẩy:

“Lần trước ngủ ngon chứ?” – hắn săm soi cuốn sách, hỏi.

Tôi im lặng không trả lời. Hắn từ tốn dời mắt khỏi cuốn sách và nhìn tôi:

“Cô nghĩ rằng giết tôi dễ vậy sao?” – hắn đặt cuốn sách lên kệ.

“Anh ở đây làm gì?” – tôi cảnh giác.

Hắn không trả lời tôi, bất thình lình, kéo tay tôi đẩy vào góc tường khuất phía sau kệ. Ôm đống sách trên tay, tôi cố giữ bản thân bình tĩnh. Yunho chậm chạp bước về phía tôi và nhoẻn miệng cười, đôi khuyên bạc trên môi hắn đung đưa:

“Đừng làm rớt sách, thư viện trường cô nổi tiếng khó với sách vở đấy!”

“Anh tính giết tôi tại đây à?”

“Tôi không thiếu thông minh như cô đâu, Emi!” – hắn phì cười.

Rồi đột nhiên đứng trước mặt tôi, hắn bắt đầu cởi nút áo. Thấp thoáng qua màu đen tuyền của chiếc sơ mi, làn da hắn bắt đầu hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi.

“Yunho, anh làm cái quái gì vậy?” – tôi sửng sốt la lên, cố kìm giọng thật khẽ.

“Cô không đỏ mặt!” – hắn nhếch mép cười.

“Thì sao?” – ôm chặt chồng sách trên tay, tôi hỏi.

“Vậy là cô đã dấn thân vào trò chơi rồi, Emi!” – hắn cười khẩy.

“Anh nói cái gì vậy?”

“Cô không ham muốn tôi!” – hắn nói – “Vì sao?”

“Anh có vẻ tự tin vào bản thân quá nhỉ?” – tôi phì cười.

“Cô sẽ phải cảm thấy ham muốn tôi.” – Yunho hất mặt lên và nói – “Nếu cô không cảm thấy thế, tức là… cô đã thay đổi!”

Rồi hắn tát nhẹ vài cái vào mặt tôi và đứng thẳng dậy, cài nút áo trở lại, lục tìm trong túi và đưa tôi một chiếc hộp nhỏ hình chữ nhật cỡ lòng bàn tay:

“Đưa cho Jaejoong! Tôi tìm cô, chỉ để vậy thôi!”

“Sao anh không trực tiếp đưa?” – tôi cầm lấy chiếc hộp, nghi ngờ hỏi.

Yunho nhoẻn miệng cười nhìn tôi:

“Emi! Cô không hiểu sao? Khi cô không cảm thấy ham muốn với tôi, tức là cô đã có một mục tiêu khác để ham muốn. Bản chất của chúng ta không giống nhau, nhưng xét ở một khía cạnh nào đó, cô đã thuộc về thế giới của kẻ săn mồi rồi.”

Tôi im lặng, dường như hiểu điều hắn muốn nói.

“Mà… kẻ săn mồi bị hút bởi một con mồi, chứ không bị hút bởi một kẻ săn mồi khác! Những kẻ săn mồi, nếu không là đối thủ thì chỉ có thể làm bạn đồng hành.” – hắn nói tiếp – “Tuy nhiên, con mồi của cô không phải là dạng có thể thuần hóa được đâu đấy!” – rồi hắn cười phá lên.

“Vậy… còn con mồi của anh?” – tôi nheo mắt dò hỏi.

“Đó là dạng mồi có thể đem về làm thú nuôi!” – hắn nhếch mép.

“Anh coi thường Jaejoong quá đấy!” – tôi cười hắt ra.

“Emi, cô cũng đang coi thường Vỹ Hà đấy, cô nhóc!” – hắn nói – “Mà… để tôi đoán nhé, Jaejoong sẽ rất là khó chịu khi nhận thứ đó từ tay cô đấy. Cậu ta sẽ hỏi ngay là tôi có làm gì cô không, và nghĩ rằng chắc chắn tôi có âm mưu”

“Không phải sao?”

“Không! Đưa cậu ta thứ này qua tay cô, chỉ có một mục đích duy nhất. Làm Jaejoong bất an!” – hắn nhoẻn miệng cười khi nhắc đến hai chữ “bất an”.

“Anh quả là một kẻ khốn nạn!”

“Phải!” – hắn vẫn không khép nụ cười đểu cáng của mình – “Tôi thật trông chờ đến ngày cô tìm thấy điểm dừng của mình. Và… để tôi đoán nhé! Cô sẽ tự tử sau khi giết một ai đó!”

Rồi hắn cười phá lên và bỏ đi, hiên ngang bước qua những đôi mắt khó chịu nhìn hắn trong thư viện. Để lại tôi ở lại trong góc tường cùng đống sách và chiếc hộp nhỏ.

Tôi thật sự không ưa Jung Yunho. Có lẽ hắn nói đúng, những kẻ săn mồi không bị hút lẫn nhau.

Tôi cất sách lên kệ và nhanh chóng đi về nhà. Nhớ rằng, có một lọn tóc và một làn khói trắng đang chờ.

Trước khi về nhà, tôi tạt ngang qua nhà Jaejoong và gửi lại chiếc hộp. Tôi không mở ra xem cũng không chờ anh về đưa trực tiếp. Rõ ràng, tôi biết rằng Jaejoong sẽ phản ứng như lời Yunho nói, và tôi thì không thích như vậy.

“Cô là chủ nhà à?” – tôi giật bắn khi lại nghe một tiếng nói từ sau vang lên.

Tôi quay lại. Một người đàn ông khoảng trên ba mươi đang nhìn tôi và mỉm cười.

“À không, tôi chỉ là bạn của chủ nhà này thôi. Tôi đến gửi đồ! Anh có việc gì không?” – tôi nhoẻn miệng cười thật nhẹ với người đó.

“Tôi vừa dọn đến, muốn sang chào thôi, nhưng có vẻ chủ nhà này khá bận rộn. Tôi đã chờ hai ngày nay mà vẫn không gặp được ai.”

“À!” – tôi cười – “Anh ấy bận thật. Anh cứ canh khoản 9 đến 10 giờ tối là anh ấy có mặt ở nhà thôi!”

“Ừ, cám ơn cô…”

“Emily!”

“Cám ơn cô Emily. Cô… là bạn gái của anh ấy à?”

Tôi gật đầu mỉm cười:

“Anh tên gì?”

“Youngwoong, Han Youngwoong.”

“Youngwoong, anh rất đẹp trai đấy!”

“Cô cũng rất xinh, Emi!”

“Thôi, chào anh nhé!”

“Chào cô!”

Tôi nhanh chóng rời khỏi nhà Jaejoong trước khi anh ấy bất chợt về thấy, tôi sẽ chẳng biết nói sao về chiếc hộp nữa. Đi ngang qua căn nhà của Youngwoong, tôi để ý thấy có một hai căn nhà dành cho chó ở sân. Tôi lắc đầu, bọn chúng mà sủa vào giữa đêm thì chết chắc với Jaejoong.

Quên đi người đàn ông phong độ và bảnh trai vừa gặp, tôi nhanh chóng trở về nhà và tìm lấy bức tranh.

Một chút khẽ lưỡng lự, tôi không rõ có nên lấy lọn tóc ra khỏi khung gỗ nữa hay không. Tôi không rõ có nên gặp Vỹ Hà nữa hay không. Những lời của Yunho bắt đầu trở lại trong tâm trí tôi, rối nùi.

Nếu Vỹ Hà là điểm dừng của tôi thì cũng chẳng sao, tôi chỉ không muốn chen giữa điểm dừng của tôi là rắc rối những thứ phức tạp khác. Theo lý thuyết của tôi, nó phải là một mớ bòng bong không rõ ràng mới đúng. Làm sao có thể dừng được khi mà mọi thứ vẫn xoay chuyển, vẫn liên tục trở nên ngày càng hiện hữu hơn?

Nhìn bức tranh, tôi nhớ đến những gì mình đọc trong hồ sơ Bức Họa Chết. Một ý nghĩ lóe lên, chắc hẳn đó là nơi giấu lọn tóc của Liễu Thi.

“Lê Quân, có thể cô yêu Liễu Thi…” – tôi tự nhủ – “Nhưng tôi căm ghét cô ta!”

Nếu tôi phải giết một ai đó, tôi tin chắc rằng người đầu tiên sẽ là cô gái trong tranh này. Tôi ghét nét đẹp của cô ta, tôi ghét cái kiểu cô ta nhìn về xa xăm như vậy, tôi ghét sự mỏng manh của cô ta, trông thật giả tạo.

Tôi ghét cả việc mỗi khi Vỹ Hà xuất hiện, cô ấy lại nhắc về Liễu Thi. Tôi căm ghét chuyện đó.

Tôi bật nhạc, cúi người lấy lọn tóc ra khỏi khung gỗ và đặt lên giường. Vỹ Hà dè dặt xuất hiện và lãng đãng trôi khẽ ra xa tôi.

“Nếu tôi tìm Liễu Thi cho cô, điều gì sẽ xảy ra với hai người?”

“Hoặc là cùng siêu thoát, hoặc là cùng vất vưởng. Sao cũng được!”

“Vậy cô sẽ đổi cho tôi cái gì nếu tôi tìm ra Liễu Thi?”

Vỹ Hà im lặng. Cô ấy bối rối.

“Tôi không biết, tôi chưa nghĩ đến!” – cô ấy thú nhận.

“Bất kỳ thứ gì đi!” – tôi đề nghị.

“Tôi đã chết rồi, chẳng có gì để cho cô cả!”

“Có! Linh hồn của cô!”

“Linh hồn của tôi thuộc về Liễu Thi.”

“Vậy thì linh hồn của cả hai!”

“Được!” – ngần ngừ một lát, Vỹ Hà gật đầu.

“Tốt! Tôi sẽ tìm cho cô.” – tôi đưa tay ra trước mặt và nói – “Lần đầu cô tiếp cận tôi ra sao, bây giờ làm lại đi!”

Vỹ Hà im lặng, hết nhìn tôi rồi đến nhìn bức tranh. Cuối cùng, cô ấy cũng lướt nhẹ đến chỗ tôi và chạm làn khói trắng của mình vào tay tôi.

Tôi không thể nắm tay cô ta. Tôi cau mày. Nắm chặt khoảng không giữa làn khói trắng. Vỹ Hà khẽ giựt người. Tôi biết tôi làm cô ta đau.

“Hồn ma có thể chạm vào hồn ma không?”

“Có!” – cô ấy trả lời.

Vậy là, Liễu Thi có thể chạm vào Vỹ Hà.

“Vỹ Hà!” – tôi đanh mặt nhìn cô ấy – “Hôn tôi đi!”

“Cái gì?” – cô ấy ngỡ ngàng hỏi lại.

“Ngay lập tức, hôn tôi đi. Bất kỳ chỗ nào!” – giọng tôi lạnh băng.

Vỹ Hà nhắm mắt và lướt gần về phía tôi hơn. Làn hơi lạnh của cô ấy như bao trùm lấy cả cơ thể tôi, cảm nhận vô cùng gần gũi.

Má tôi lạnh buốt.

Tôi đưa tay lên và nắm vào làn khói nơi cổ cô ấy.

“Một lần nữa!”

Tôi đanh giọng ra lệnh cho Vỹ Hà, lòng chìm ngập trong những mớ suy nghĩ hỗn loạn.

Tôi nhất định sẽ giết Liễu Thi một lần nữa.

13 responses to “[SHVBĐ] CHAPTER 7: KẺ SĂN MỒI

  1. Ôi thật thú vị, e thích Emily, kẻ săn mồi, e bị hấp dẫn bởi những kẻ săn mồi của ss, ôi, Yunho, e là fan cuồng của Jae nhưng e ko thể cưỡng lại vòng lôi cuống của Yunho ‘kẻ săn mồi’ này, e mà là Emily ko bít e sẽ như thế nào nữa *cười*! Chap này ko có Jae cưng của e, Yunho cũng ít nhưng bù lại Emily thú vị wá, cái đoạn trg thư viện làm e kích động *cười lần 2*. Cơ mà, Youngwoong xuất hiện rồi, e tò mò wá! Chờ chap mới của ss *ôm hôn, dụi dụi vào lông cổ* ^^!

  2. ha…bất ngờ khi thấy đc chap 7 (chờ hơi lâu mờ)
    đọc để relax 8’…H thì học đã
    Thankiu Kami
    ~~~chap này hình như hơi thiên về các cô gái thì fải
    Hơi ngắn nữa.Vẫn ngòi bút rất “SÓI”.Típ tục phong độ nghe

  3. Lần đầu com cho Kami ! Em đọc fic Kami lâu rồi, giờ mới com, heheh~

    Em rất thích fic của Kami! Rất ấn tượng! Cũng bắt đầu từ Liễu khúc Thánh ca ! Uhm~ em cứ đọc đi đọc lại hoài, đem cho một cảm giác tất cả dường như lắng đọng lại vậy, im ắng đến đáng sợ, cứ qua từng chap em lại thấy nó trở nên u ám hơn dù không biết lý do gì, như Kami nói, cảm giác như một cây liễu vậy, nhẹ nhàng và có lẽ qua cảm giác của em, em không hề thấy có một chút gió nào đá động đến tâm trí em trong lúc đọc fic cũng như cây liễu trong fic, rất thu hút! Mạch truyện cứ như làm dừng lại tất cả mọi thứ xung quanh em lại vậy … Không biết nói sao nhưng thực sự em rất thích cái cảm giác xám xịt âm ỉ đó !

    Rồi mới đọc đến Forgotten seasons ! >”< không đỡ nồi Kami làm em có cảm giác như thế giới đang đảo vậy ! Qua nhiều fic em thấy fic của Kami được cảm nhận qua rất nhiều, cảm nhận nó … không chỉ một !!! Thích nhất XUÂN HẠ – HẠ THU

    Riêng Sói hoang và bóng đêm lại khác ! Một cảm xúc khác! Ồn ào, mạnh mẽ hơn, so với Liễu khúc Thánh ca làm em thấy mạch fic như dừng lại thì Sói hoang và bóng đêm lại thể hiện một suy nghĩ rất vồn vã, nhồi nén khó hiểu ( tuy rõ ràng mạch truyện vẫn nhịp nhàng ). Một Yunho thật sự đen tối có lẽ đây là Yunho "tối" nhất trong tất cả các fic mà em đã từng đọc, một con người nguy hiểm ! Ah~ mà em cũng thích cách xây dựng nhân vật nữ của Kami nữa ! Rất hay, còn Jae trong fic này có lẽ em sẽ đợi vì fic của Kami không nói trước được gì cả …. và một phần em phải đọc rất lâu em mới hiểu được ( em chậm tiêu lắm ak' )

    Thax Kami vì đã viết fic !

  4. Đọc đoạn đầu chap e shock lắm, thật không ngờ là Emi giả điên nhằm muốn giết Ho. Cô gái này, quả thật rất đúng chất nhân vật của ss, không ai không điên, cô ấy có chút gì đó điên, cái điên mà trong bất kì con người nào cũng ẩn chứa, nhưng khác vs mọi người là cô ấy thể hiện nó ra. Thực sự không hiểu sao, khác vs những nhân vật nữ ở bên một trong hai người cả Jae lẫm Ho, em đều ghét, nhưng Emi thì khác, em thích cô ấy. Một con người rất thực, nhưng cũng rất ảo

    “Tôi thấy là… Lê Quân rất không thích hai người ở cạnh nhau đấy. Nếu không thì cô ta chẳng quật mộ lên rồi cắt tóc cả hai và quăng mỗi người một nơi như thế.”
    “Cô không thấy sao? Vì cô ta ghen tỵ! Vì cô ta yêu Liễu Thi, nhưng cô ta lại không muốn thừa nhận. Đó là một con quỷ!” – Vỹ Hà nhin tôi, trừng mắt, ánh lên những tia hận thù sâu sắc.
    Đọc xong phần này thì e đúng thật bất ngờ ~ ~ ~ ~
    Vậy ra Lê Quân là một cô gái chứ không phải một chàng trai, ra là từ trước h e đã hiểu lầm Lê Quân là một chàng trai. Haizzz~~~ thật là e thấy có lỗi vs ss quá, đọc mà hok thấu được. Thành thật xin lỗi ss rất nhiều luôn

    Nhưng thực sự e có chút nghi ngờ về hai chị em Vỹ Hà và Liễu Thi, phải chăng tình cảm hai người không chỉ đơn thuần là tình chị em? Mà nó mang một màu sắc khác nữa – tình yêu, tình yêu thực sự.
    Uhm… có thể không phải cả hai phía nhưng ít ra là ở phía Vỹ Hà sẽ có chút gì đó như vậy, bởi nếu không cô ta chẳng tội gì phải mất công đi tìm em gái sau khi đã chết như vậy cả

    “Emi! Cô không hiểu sao? Khi cô không cảm thấy ham muốn với tôi, tức là cô đã có một mục tiêu khác để ham muốn. Bản chất của chúng ta không giống nhau, nhưng xét ở một khía cạnh nào đó, cô đã thuộc về thế giới của kẻ săn mồi rồi.”
    Tôi im lặng, dường như hiểu điều hắn muốn nói.
    “Mà… kẻ săn mồi bị hút bởi một con mồi, chứ không bị hút bởi một kẻ săn mồi khác! Những kẻ săn mồi, nếu không là đối thủ thì chỉ có thể làm bạn đồng hành.” – hắn nói tiếp – “Tuy nhiên, con mồi của cô không phải là dạng có thể thuần hóa được đâu đấy!” – rồi hắn cười phá lên.

    Con mồi của Emi chính là Vỹ Hà. Liệu Emi có chút cảm giác gì đó vs Vỹ Hà chăng? Tò mò quá. Fic của ss luôn vậy, khiến e tò mò phát điên lên

    “Anh tên gì?”
    “Youngwoong, Han Youngwoong.”
    “Youngwoong, anh rất đẹp trai đấy!”
    “Cô cũng rất xinh, Emi!”

    Ss ơi. Cái anh chàng tên Han Youngwoong này có ý nghĩa gì vậy??? Tên Youngwoong, làm e tò mò quá

    Haizzz chap này hơi ngắn a ss~~~
    Nhưng vẫn rất hay, dù không đả động gì đến YUNJAE nhiều nhưng vẫn rất lôi cuốn

    Điều cuối cùng e muốn nói: ss à, sao mà e sợ ss thế??? Đọc chap này lúc nửa đêm, lại còn cái nhạc nền của blog nữa, mỗi lần vào page mới là y như rằng, nó nổi lên, e hãi quá, cơ mà e lại thấy hay, nghe riết mới chết chứ >”<

    • Cám ơn em đã bỏ thời gian comm cho ss một cái comment dài như thế! ^^

      Chắc là do em chưa đọc Bức Họa Chết nên mới hiểu lầm Lê Quân là con trai ah. Nếu rảnh em đọc thử Bức Họa Chết nhé, bên vnfiction có đấy, nhưng mà đó là original fic chứ hông phải fanfic DBSK.😀

      Nhạc nền của blog là nhạc nền của một chap trong Sói Hoang mà, hì! :X Cám ơn em đã thích nó, ss rất thích bài này!😀

  5. Trời sao chưa quăng chap 8 lên hả Sói~~~

    Đêm qua em vừa đọc lại 1 lượt từ 1 tới 8~~~ đang tò mò mún chết coi cái đêm cuối tuần ấy chúng nó làm gì nhau sau =))))))

    Mòn mỏi đợi chờ~~~ ~.~

  6. hi sis,em là new readers ạ?em cũng có đọc 1 vài fic của sis rồi mà fic nào cũng để lại cho em nhiều ấn tượng khó phai,chỉ tiếc là toàn đọc trên wattpad nên hôm nay bới comm cho sis rồi
    Về fic SHVBD,thì thú thật ban đầu em không thấy ấn tượng lắm(chẳng hiểu vì sao)nhưng mà càng đọc thì càng hấp dẫn,không thể dứt ra được
    Nhờ sis mà em bấn nv Yunho kinh khủng mà lại còn hơi có tư tưởng bệnh hoạn nữa(thế là tốt hay xấu nhỉ)
    các nhân vật khác cũng rất là điên loạn,đọc fic rất là thú vị,ko bị nhàm chán và khó có thể đoán trước tình huống
    Có điều,hình như fic nào của sis dù happy ending hay không thì cũng để lại trong lòng em chút hối tiếc chẳng biết vì sao nữa
    Cuối cùng:chờ chap mới của sis
    ps:cái soundtrack em nghe 1 lần nghiền luôn,dù em không phải fan rock.

  7. cố viết xong Wild Roses rồi hoàn thành fic này nhá ss, em ĐỢI.CẢ.HAI.FIC.ĐẤY, ka ka ka

  8. okami, coi như em là fan mới của ss đi, thật sự rất thích fic của ss, thích lắm đấy, đặc biệt là cái fic này, ss mau ra chap tiếp nhé

  9. Hi ss Okami, hic, đây là lần đầu em comt cho ss, em toàn đọc chùa không à!* thấy tội lỗi đầy mình *. SS là một au mà em khâm phục nhất đó, fic của ss thực sự rất rất hay, hay đến không chịu được ấy, . Nhưng sao ss ít viết long-fic thế ạ, hơi bùn nhưng đọc short-fic của ss cũng hay dã man nên an ủi phần nào!!!! Cái fic sói hoang và bóng đêm này của s đỉnh thật đấy, phải nói là không chê vào đâu được, nhưng sao mãi s chả post chap mới làm em đợi dài cả cổ rồi!
    SS ui, em có thể góp ý 1 chút nho nhỏ như con thỏ thế này được không? Tuy chưa đọc hết tất cả fic của s, nhưng fic nào em đọc kết thúc đều sad *mà toàn thấy YJ chết không à*. Em không có ý chê s viết phần end không hay , chỉ bởi vì em cảm thấy,một chút nào đó tình yêu của họ không được chấp nhận, mà chỉ thực sự bên nhau khi chết thui. hic,
    em có một ước ao, em có một khát khao là thấy họ thực sự hạnh phúc trong fic này của s, bởi em tin tình yêu ấy là thật….
    THANK SS vì đã bỏ thời gian để đọc mấy dòng comt hâm hâm này của em…Mong fic của ss…..

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s