[SHVBĐ] CHAPTER 2: JUNG YUNHO

CHAPTER 2: JUNG YUNHO.


Jaejoong chở Emi đến căn nhà triển lãm ở bìa rừng để trả lại bức tranh với một ý nghĩa cao đẹp hơn là vì cô sợ nó. Để xem, cậu bảo coi như làm từ thiện một lần nữa hay đại loại thế. Jaejoong thấy cô bạn gái giả của mình quá sợ hãi, nên từ sáng tinh mơ cậu đã kéo Emi dậy và nổ máy xe.

Đồng hồ chỉ vừa điểm khoảng 7 giờ khi đến nơi. Chẳng ai mở cửa gì vào giờ đấy cả. Jaejoong đỗ xe ở bãi xe nhỏ sau căn nhà rồi bảo Emi chờ, cậu đi tìm bảo vệ. Cậu đi vòng quanh căn nhà gỗ triển lãm, chẳng có dấu hiệu gì của người ở tại đây. Jaejoong lầm bầm:

“Không lẽ không có bảo vệ sao chứ! Haizz! Tranh lỡ đâu bị cướp thì làm thế nào?”

Cậu gõ cửa và chờ đợi. Lúc này, Jaejoong mới để ý rằng căn nhà này có cửa hướng về khu rừng trước mặt, mang tiếng là ở bìa rừng nhưng thế này thì thật quá sít sao với đám cây cỏ. Cậu nghĩ, ít ra nó cũng nên xây xa xa một chút, ở một mình trong đây không phải là chẳng an toàn chút nào hay sao!

Jaejoong lại gõ cửa, lần này, cậu lên tiếng:

“Có ai trong đấy không? Chúng tôi muốn quyên góp tranh này.”

“Tranh gì?” – một tiếng nói bất thình lình vọng ra khiến Jaejoong giật bắn. Giọng nói trầm và nhẹ như thể được vang lại từ thế giới bên kia.

“À…!” – Jaejoong thở hắt ra, đáp lại – “Hôm qua chúng tôi có mua một bức tranh, nhưng bạn tôi không thích nữa. Hôm nay tôi đem tặng lại buổi triển lãm.”

“Tranh ra sao?” – vẫn giọng nói đó vang lên.

“Ờ… một cô gái tóc dài, cầm hoa dựa đầu vào tường, đàng sau có cửa sổ. Tranh tên… Liễu Thi thì phải.” – Jaejoong cau mày và nhớ lại chi tiết bức tranh.

“Tôi lấy bức tranh đó, được không?” – giọng nói đó lại lên tiếng, nhưng lần này là bắt nguồn từ bên hông căn nhà.

Jaejoong im lặng nhìn về nơi phát ra tiếng nói, nheo mắt suy nghĩ. Một bóng người bước ra và nhoẻn miệng cười với cậu.

Một thanh niên trẻ tuổi, hắn đứng dựa vào cạnh tường và nhìn Jaejoong. Cậu sững người.

“Trả lời đi chứ!” – hắn nói, bước lại gần cậu và một lần nữa tựa người vào tường, hai tay đút trong túi quần, mặt khinh khỉnh.

Jaejoong im lặng và quan sát con người trước mặt cậu. Lần đầu tiên trong đời cậu thấy một con người ăn mặc bầy hầy đến như vậy. Hắn trông như một loại con nghiện vậy. Đáng ra thì cậu phải nghĩ hắn ăn mặc rất hợp thời mới đúng nhưng cái kiểu của hắn làm cậu ghét đến mức tự động não cậu hình thành một định kiến rằng đây là kẻ chẳng ra gì.

Mái tóc của hắn tưởng chừng như không thể nào bù xù hơn được nữa, bảo rằng nó dựng lên thì không phải, mà nằm xuống cũng không xong. Tóc hắn dài ngang cổ và thi nhau chĩa hết đủ bốn phương tám hướng. Hắn mặc một bộ y phục màu đen, nói y phục nghe cho có vẻ hoành tráng thế thôi chứ thật ra chỉ là áo thun và quần jeans. Bên ngoài chiếc áo thun với hình thù đỏ đen kỳ dị được in nổi trên nền trắng là một chiếc áo khoác da đen với vài sợi xích mỏng quấn quanh. Chiếc quần jeans hộp hắn đang mặc cũng chẳng phải loại bình thường, dường như tên này có hứng thú đặc biệt với mấy loại dây xích nên quần hắn được gắn xích từ mỏng đến dày, từ các loại mắt xích đơn giản đến phức tạp, rộng thùng thình phủ cả bàn chân.

Nhưng tất cả những thứ rẻ tiền đó không làm Jaejoong kinh khiếp bằng gương mặt hắn. Hắn vừa đút tay vào túi quần và rút ra một bao thuốc lá cùng bật lửa. Hắn cắn rút điếu thuốc từ bao ra và châm thuốc một cách điệu nghệ rồi nhếch mép cười, tay hắn xoay xoay chiếc bật lửa khiến cậu chú ý đến ngón tay cái hắn đang đeo một loại nhẫn to khủng khiếp và hình thù cũng không đẹp hơn cái áo thun chút nào.

“Sao? Trông tôi có quái dị lắm không?” – hắn hỏi, giọng vừa đủ nghe.

Jaejoong vẫn không trả lời, cả mắt lẫn tâm trí của cậu còn đang bận quan sát đến mấy cái khuyên tai trên gương mặt hắn. Cậu quyết định không đếm khuyên trên tai hắn vì theo như cậu thấy thì một dọc khuyên đó có vẻ khá chằng chịt cả hai bên tai nên nếu đếm thì hẳn phải mất khá lâu. Còn lại hắn có ba chiếc khuyên trên mặt, một ngự ở mép lông mày trái và hai chiếc sát nhau được bấm ngay môi dưới bên phải, và theo như cậu thấy thì hai chiếc khuyên này là thứ đơn giản nhất trên người hắn mà cậu quan sát được từ nãy đến giờ. Mỗi lần hắn mở miệng nói là một lần cặp khuyên bạc mỏng đơn giản ấy lại đung đưa nhẹ theo chất giọng trầm nhẹ. Jaejoong phải công nhận rằng cặp khuyên ấy thu hút cậu ghê gớm.

“Cái đó…!” – cuối cùng cậu cũng phải lên tiếng, khẽ ngập ngừng.

“Cái gì?” – hắn hỏi lại, phì phèo khói thuốc.

“Cái đó…” – cậu rụt rè chỉ vào cặp khuyên trên môi hắn hỏi thật nhỏ như thể môi hắn sẽ bật máu nếu giọng cậu to hơn một chút thôi vậy – “Có đau không?”

Tên thanh niên trước mặt cậu tỏ vẻ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi của Jaejoong, khẽ sững lại một chút rồi cười hắt ra:

“Không! Cậu thích thì làm một cặp đi!”

“Thôi, trông đau lắm!” – Jaejoong rùng mình, và liên tưởng đến cảnh cậu đến công ty trong một bộ đồ vest lịch lãm cùng cặp khuyên trên môi – “À, bức tranh… ờ, tôi tính tặng lại chỗ triển lãm…” – cậu lập tức quay lại chủ đề chính khi thoát khỏi những suy nghĩ lan man về cặp khuyên tai.

“Tặng lại tôi đi, tôi dù sao cũng cần hơn, lại không có tiền mua, cậu xem như làm từ thiện cũng được.” – hắn cắt lời Jaejoong, thản nhiên đề nghị.

Jaejoong nhìn hắn và nheo mắt suy nghĩ một lúc rồi trả lời:

“Ừm… vậy cũng được. Anh đứng đây tôi đi lấy tranh.”

“Tôi theo cậu ra xe không được à?” – đến lượt hắn nheo mắt dò hỏi.

“Ờ… bạn gái tôi ở trong xe, tôi sợ cô ấy bị hoảng khi thấy anh thôi.”

“Cậu có bạn gái sao?” – hắn phì cười – “Mà cũng phải, trông bảnh trai thế còn gì! Nhưng chẳng có ai yếu bóng vía đến mức nhìn thấy con người cũng giật mình đâu!”

Và chẳng đợi cậu đáp lại, hắn nắm lấy tay cậu lôi tuột đi về phía đỗ xe. Jaejoong không giựt tay lại, lẽ hiển nhiên, vì như thế thì không ổn chút nào. Cậu là một nam nhi đại trượng phu, cớ gì lại phải rụt tay lại như Emi chứ, dù rằng thật sự Jaejoong cảm thấy rất không thích. Tay của hắn siết mạnh lấy cổ tay cậu và kéo đi khiến Jaejoong cảm thấy hơi buốt, tên này quả thật rất khỏe khi làm được cậu đau như thế. Mà Jaejoong lại có cảm giác như thể càng lúc hắn nắm càng chặt hơn. Chiếc nhẫn quái dị ở ngón cái của hắn bấu chặt vào tay cậu, và hẳn khi buông ra nó sẽ hằn rất rõ hoa văn trên đấy.

Jaejoong đã đứng trước xe mình, cậu gõ nhẹ vào cửa kiếng xe báo hiệu cho Emi biết. Emi đang khoác chiếc áo khoác của Jaejoong, thu người lại và hơi run người, khẽ giật mình khi nghe tiếng gõ cửa. Cô nhanh nhẹn mở cửa bước ra ngoài và cười thật tươi:

“Jaejoong, anh đi lâu…” – đột nhiên, cô khựng lại khi thấy người thanh niên bên cạnh Jaejoong, đang siết chặt lấy cổ tay cậu – “Ai vậy anh?”

“À, người này muốn lấy bức tranh của mình. Anh nghĩ thế cũng tốt.” – cậu trả lời trấn an Emi.

“Tay hai người làm gì vậy?” – cô chỉ vào cổ tay cậu đang bị siết chặt, hỏi.

Hắn từ từ buông tay Jaejoong ra và mỉm cười:

“Cậu ấy hơi lề mề, tôi kéo đi cho nhanh ấy mà!”

Ngay lúc hắn buông tay cậu ra, Jaejoong cảm thấy như tay mình mất hẳn cảm giác và nơi chiếc nhẫn ngón cái in vào tay cậu bây giờ đang khẽ rỉ máu. Hắn ấn sâu đến mức cạnh nhẫn làm cậu chảy máu thì rõ ràng không phải do vô tình rồi, Jaejoong nghĩ thế. Cậu đanh mặt lại nhìn tên thanh niên bên cạnh mình. Hắn như thể cũng cảm nhận được sát khí từ Jaejoong, quay lại nhìn cậu và khẽ mỉm cười.

“Ở đây, tôi lấy tranh cho anh!” – cậu lên tiếng và trấn áp cảm xúc khó chịu của mình và bước vào trong xe lấy tranh.

“Sao hai người lại bỏ tranh thế?” – hắn hỏi khi cầm trong tay bức tranh và ngắm nghía – “Tranh đẹp thế này cơ mà!”

“Cô ấy bảo có ma hay gì gì tôi cũng chẳng rõ, tóm lại, không thích nên trả thôi!” – Jaejoong cướp lời Emi trước khi cô kịp lên tiếng.

“Vậy tôi lấy giúp hai người bức tranh này, hai người nên đãi tôi một bữa ăn sáng chứ nhỉ?” – hắn trơ trẽn đề nghị – “Vì theo tôi biết thì đến trưa nơi này mới có người để tiếp hai vị đấy!”

Im lặng. Cả Jaejoong lẫn Emi cùng im lặng. Jaejoong thật sự không ngại đối đầu với người này, nhưng Emi thì có vẻ không thích hắn, cô lại vừa trải qua một khoảng thời gian sợ hãi vì bức tranh, cậu không muốn để bạn gái mình bị bất ổn về tinh thần.

“Tôi nghĩ là…” – cậu lên tiếng từ chối – “Chúng tôi còn có việc, để lần sau tôi sẽ mời anh.”

“Anh, hôm nay em không học, chẳng sao đâu, cứ đi ăn đi!” – đột nhiên, Emi kéo áo Jaejoong và mỉm cười thật nhẹ nhàng.

“Bạn gái cậu biết điều đấy nhỉ!” – hắn nhoẻn miệng cười, cặp khuyên trên môi lại khẽ đung đưa.

“Em không sao chứ?” – Jaejoong nheo mắt nhìn và biết rằng Emi hiện đang thực hiện nghĩa vụ của một người bạn gái.

“Không sao! Cứ đi thôi anh!” – cô nhẹ nhàng mỉm cười và quay vào trong xe ngồi.

“Ừm, nếu Emi nói thế thì đi thôi!” – Jaejoong thở hắt ra chán nản. Cô bạn gái của cậu thay đổi 180 độ khi “làm việc” và “không làm việc” như thế thật khiến Jaejoong có đôi chút khó chịu.

“Tôi tên Yunho!” – hắn chìa tay ra trước mặt và mỉm cười một lần nữa với cậu.

Jaejoong bắt tay qua loa và nhanh chóng vào trong xe:

“Jaejoong!” – cậu đáp một cách gọn lỏn tên mình và bắt đầu nổ máy.

Yunho ngồi ở băng ghế sau cùng bức tranh, hắn im lặng suốt quãng đường đi và dỏng tai nghe những mẩu đối thoại bình thường của cậu và Emi. Jaejoong bây giờ cảm thấy rất khó chịu khi nhìn vào kiếng chiếu hậu thì lại thấy đôi mắt của hắn dán chặt vào Emi đầy ngụ ý. Tay cậu siết chặt vô lăng, dù Emi không thật sự là bạn gái của cậu nhưng cô ấy với Jaejoong vẫn là một người bạn thân vô cùng tuyệt vời, cậu không muốn bất kỳ điều gì xảy ra cho Emi.

Yunho bước vào quán ăn và chọn một góc ngồi cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống như thể định đoạt rằng Jaejoong và Emi phải ngồi ở đây vậy. Emi lịch sự nhoẻn miệng cười ngồi xuống. Trong suốt buổi ăn sáng, Jaejoong gần như chẳng nói tiếng nào, cậu im lặng nghe Emi tường thuật lại chuyện đêm hôm qua cho Yunho.

“A Sombre Dance?” – hắn nheo mắt khi nghe đến tên album nhạc mà Emi vừa kể – “Của Estatic Fear à?”

“Anh biết sao?” – Emi tròn mắt ngạc nhiên, có chút phấn khích – “Tôi cứ tưởng thể loại này ít người nghe chứ! Mà A Sombre Dance cũng là một album hiếm!”

“Ít người nghe vì cô chưa gặp đúng người thôi!” – hắn ngả người ra sau ghế, mỉm cười – “Đúng không Jaejoong?”

“Huh? Ừm!” – Jaejoong khẽ giật mình khi thấy Yunho gọi tên cậu trong lúc đang quan sát từng cử chỉ của hắn.

“Emi này, cô có số điện thoại chứ?” – hắn chồm người về phía trước mặt hỏi.

“Ơ…” – Emi tỏ vẻ bối rối và quay sang nhìn Jaejoong.
”Cô ấy là bạn gái của tôi đấy!” – Jaejoong đanh giọng nhắc nhở.

“À phải, thế thì không được nhỉ!” – Yunho tỉnh bơ mỉm cười nhìn Jaejoong – “Vậy cho tôi số điện thoại của cậu đi, thế thì được chứ?” – rồi hắn quay sang nhìn Emi – “Cô có phiền không nếu tôi xin số điện thoại của bạn trai cô?”

“Không!” – Emi mỉm cười nhẹ, nụ cười của “công việc” mà Jaejoong hàng ngày vẫn hay thấy.

“Tôi đi toilet!” – Jaejoong xô ghế đứng dậy và quay đi trước khi cậu không kiềm được mình mà đấm vào mặt hắn. Hắn xin số điện thoại của cậu làm gì chứ? Cả hai thằng đều là con trai cơ đấy!

Khi bóng Jaejoong vừa khuất sau cánh cửa phòng toilet, Yunho ngay lập tức không cười nữa, quay sang nhìn Emi:

“Tên đó không phải bạn trai của cô nhỉ!”

“Anh nói gì vậy?” – Emi lại mỉm cười nhẹ nhàng – “Đương nhiên là bạn trai tôi rồi!”

“Không thể nào!” – hắn ngả người ra sau ghế nhếch mép cười – “Tôi chẳng có đui mù mà không biết, nhưng dù sao thì cũng không thành vấn đề. Tôi thấy hai người cũng khá là thân thiết, và sau này nếu có chuyện gì xảy ra, thì cô cũng phải nhờ đến tôi thôi.”

Emi im lặng, cô tạm thời không hiểu được những gì Yunho muốn nói, nhưng thật sự là cô cảm thấy khó chịu với con người này.

“A Sombre Dance…” – hắn lại chồm người về phía Emi nhếch mép – “Chapter One cũng là một bài tôi yêu thích.”

Rồi bất thình lình hắn cất tiếng hát. Yunho hát đoạn cuối bài của vocal nam chính trong Estatic Fear. Emi sững lại nhìn.

 

Draw on most pleasant night
Shade my lorn exposed sight
For my grief’s when shadows told
Shall be eased in mist enfold

[…]”

 

Giọng hát của Yunho ám ảnh và say đắm không kém gì giọng vocal đó nhưng lại có một chất rất riêng. Giọng hắn trầm, khàn và thăm thẳm sâu như thể từ bên kia thế giới vọng lại. Hắn cất tiếng hát và ngay lập tức Emi cảm thấy rằng mình đang khao khát gặp lại bàn tay lạnh buốt kia biết chừng nào.

“Hay không?” – hắn lên tiếng kéo cô ra khỏi những suy nghĩ trong đầu – “Cô có cảm giác muốn giữ lại bức tranh chứ?”

“Không!” – Emi gạt phắt, cô không cười nữa.

“Tôi thì thấy cô muốn gặp lại cô gái kia lắm rồi đấy!” – hắn cười phá lên và ngả người ra sau – “Cô là một trong số ít người hiếm hoi được nghe tôi hát khi không có nhạc, nên cô phải lấy làm vinh dự đi! Trước nay tôi hát không nhạc nền cho bất kỳ ai, thì người đó đều dính lấy cuộc đời tôi cả đấy, cô gái à!”

“Anh bị tâm thần à?” – Emi đột nhiên không kiềm được một cái nhếch mép, nhưng ngay lập tức cô lấy lại được kiểm soát và nhoẻn miệng cười – “Tôi nghĩ anh bệnh nặng lắm rồi đấy!”

“Tôi hấp dẫn hơn bạn trai giả của cô chứ nhỉ!” – hắn nhoẻn miệng cười – “Nhưng Emi à, yên tâm đi, trước sau gì tôi và cô cũng trở thành bạn tốt! Và trước sau gì, tôi cũng hát cho Jaejoong nghe!”

Câu nói cuối cùng của Yunho khiến Emi đanh mặt lại. Jaejoong dù không phải là bạn trai của cô, nhưng là một người Emi rất quý mến, cô không muốn bất kỳ điều gì không ổn xảy ra.

Ngay lúc đó, Jaejoong bước ra và cậu thấy được nét mặt không bình thường của Emi. Cậu bước đến bàn mình và hỏi:

“Hai người đang nói gì thế?”

“A Sombre Dance! Nhạc nhẽo ấy mà!” – hắn lên tiếng trả lời thay.

Đến lúc này thì gương mặt Emi vẫn không phải là gương mặt công việc hàng ngày Jaejoong vẫn thấy, cậu huých nhẹ cô bạn của mình nhắc nhở. Nhưng Emi chẳng có vẻ gì là muốn trở lại bình thường cả, cô vẫn nhìn chăm chăm vào Yunho bằng đôi mắt sắc lạnh và tinh anh hơn bình thường. Jaejoong lập tức đanh mặt lại nhìn Yunho. Kẻ có khả năng khiến cho Emi không giữ được sự nghiêm túc trong công việc thế này chắc chắn là một tên cần được cảnh giác.

Được, Yunho! Tôi sẽ chơi với anh.

Jaejoong nhếch mép cười chồm người về phía Yunho nhìn hắn thật lâu. Và bây giờ cậu mới nhận ra ở dưới mắt trái của hắn có một vết sẹo dọc xuống, vết sẹo rất rõ, vậy mà nãy giờ cậu hoàn toàn không để ý.

Cuối cùng, Jaejoong lên tiếng, giọng nhỏ đi:

“Anh còn muốn lấy số điện thoại của tôi không?”

Đáp lại cậu là một nụ cười mỉm rất thoảng. Đôi khuyên bạc trên môi hắn khẽ đung đưa.

 

Tuy là nói xin số điện thoại của cậu, nhưng từ hôm đó đến nay đã một tuần mà hắn vẫn không gọi. Rồi dần dần Jaejoong cũng quên mất rằng hắn tồn tại, cậu cũng chẳng nhớ đến việc đã có cho ai số điện thoại hay không. Jaejoong bận rộn với công việc và cuộc sống của mình đến mức bây giờ thì cậu đã quên bẵng Emi. Mãi tận hôm nay, Emi đột nhiên gọi điện cho cậu thì cậu mới phát hiện ra rằng mình có một cô bạn gái hờ.

Sau giờ làm, cậu đến quán café Emi hẹn và nhanh chóng tìm một chỗ ngồi. Emi chưa đến nên Jaejoong quyết định giết thời gian bằng cách đọc sách. Dù cậu biết Emi sẽ đến ngay thôi, nhưng nếu cô ấy đến và thấy cậu đang đọc sách, cô ấy sẽ tự cảm thấy mình quá trễ giờ. Jaejoong không rõ việc làm Emi lúng túng gây hứng thú gì cho cậu, nhưng cậu rất thích khi Emi cứ liên tục nhận lỗi về mình, những lúc đấy, trông cô thật dễ bắt nạt.

Cậu mở sách ra và bắt đầu đọc, Jaejoong thấp thoáng thấy dáng người bồi bàn đến và hỏi cậu dùng món gì. Cậu không ngẩng lên, gọi một ly halzenut latte và tiếp tục say sưa đọc. Vài phút sau, món nước được bưng ra.

“Cứ để đấy!” – Jaejoong vẫn không ngẩng lên, nói với người bồi bàn.

Ly nước được đặt xuống và cậu liền với tay lấy ly latte của mình. Ngay khi cậu chuẩn bị kề môi vào ống hút thì Jaejoong giật bắn. Một đôi môi khác cũng đang kề vào chuẩn bị hút lấy ly nước, má người đó áp sát vào mặt cậu, lạnh ngắt. Jaejoong ngả người ra sau và ngẩng lên.

Cậu sững mất mấy giây khi thấy đôi khuyên bạc đung đưa nhẹ trên đôi môi của hắn. Yunho.

Hắn nhoẻn miệng cười với cậu và ngồi ngay vào bên chỗ trống bên cạnh Jaejoong khiến cậu bất giác xích người vào sát bên trong góc.

Hôm nay hắn không ăn mặc như lần trước, hắn mặc đồng phục của quán. Chiếc áo sơ mi trắng được đóng thùng gọn ghẽ trong chiếc quần jeans đen đang bị chiếc tạp dề màu đỏ sậm quấn lấy. Hai nút trên cùng của áo được cởi bung, tay cầm một chiếc khay tròn và ly trà nhỏ. Mái tóc của hắn đã không còn bù xù nữa, thay vào đó là một bên được ép sát vào đầu, hất về phía sau và dồn tóc sang bên kia, duỗi thẳng, để lộ vành tai đầy khuyên.

“Cậu ăn mặc trông lịch sự nhỉ!” – hắn thản nhiên lên tiếng.

Jaejoong không trả lời, cậu đặt cuốn sách lên bàn và quay hẳn người sang nhìn hắn một cách dè chừng.

“Lâu không gặp cậu vẫn chẳng thân thiện hơn tí nào!” – hắn chép miệng – “Tối nay ở dưới hầm có buổi diễn, cậu xem không? Emi chắc hẳn cũng muốn cậu xem, cô ấy được tôi mời cách đây một ngày.”

“Không. Nếu Emi mời, tôi sẽ đi, còn anh mời, thì không!” – cậu dứt khoát.

“Vậy em mời!” – giọng Emi đột ngột vang lên, cô đã đến từ lúc nào không rõ.

Yunho đứng dậy, nhoẻn miệng cười và chỉ vào cánh cửa ở sau quầy rồi quay lưng đi thẳng.

“Gì thế này?” – Jaejoong đanh giọng hỏi Emi.

“Thì em được mời, em muốn anh đi chung cho thư giãn, với lại…” – Emi lúng túng – “Em đi một mình, thật cảm thấy không an toàn.”

“Thế còn chấp nhận lời mời làm gì?” – cậu sẵng giọng, đây là lần đầu tiên cậu sẵng giọng với Emi.

Emi thở hắt ra, ngồi xuống trước mặt Jaejoong, với tay lấy ly latte của cậu trên bàn và uống một hơi.

“Yunho bảo bức tranh muốn nói chuyện với em.” – Emi hít một hơi thật sâu rồi siết chặt tay – “Jaejoong à, bức tranh đó đã từng ở với Yunho một thời gian trước đó rồi. Hắn nói rằng bức tranh đó có một bí mật mà chỉ có em mới có khả năng tìm ra.”

“Vì sao?” – Jaejoong nheo mắt, khoanh tay và dựa người ra sau ghế, hỏi bằng giọng đầy nghi ngờ.

“Vì cô ta chỉ chịu giao tiếp với em.”

“Anh không hiểu.”

“Em cũng không. Nhưng Yunho nói vậy, mà việc có một người con gái muốn nói chuyện với em thông qua bức tranh là sự thật. Nếu không thì chẳng việc gì em muốn đẩy bức tranh đó đi cả. Yunho hứa rằng sẽ nói cho em rõ vào hôm nay, với điều kiện… dẫn anh đến buổi hòa nhạc tối nay. Em không rõ vì sao lại là anh, nhưng mà…”

“Thôi được rồi, anh hiểu rồi!” – Jaejoong cắt ngang lời phân bua đầy tội nghiệp của Emi, trầm ngâm suy nghĩ.

Yunho không gọi cho cậu, không liên lạc với cậu và thậm chí không hề xuất hiện trước mặt cậu. Nay hắn lại muốn cậu đi xem một buổi diễn nào đó và thông qua Emi. Rõ ràng hắn biết Emi có vấn đề với bức tranh nên đã lợi dụng. Mà hơn nữa…

“Jaejoong à!” – Emi rụt rè lên tiếng cắt ngang suy nghĩ của cậu – “Anh giận em phải không?”

“Không. Anh sẽ đi với em, để xem xem hắn muốn gì!” – cậu nhoẻn miệng cười trấn an Emi.

“Vậy… bây giờ mình đi xuống hầm chứ? Yunho ra hiệu kìa!” – Emi thở dài.

Cậu quay ra nhìn, đúng thật hắn đang khẽ vẫy tay ở phía cánh cửa sau quầy hàng. Jaejoong đứng dậy và đi cùng Emi đến chỗ Yunho.

“Tôi hát đấy, tận hưởng nhé, cả hai!” – hắn mỉm cười và mở cửa, dắt Jaejoong và Emi xuống một cầu thang tối.

Tối om. Lập lòe một vài ánh nến dẫn đường khiến cậu phải thật cẩn trọng khi bước xuống. Một tay cậu nắm tay Emi, cô ấy không hề run. Jaejoong mỉm cười, Emi là một người cứng rắn.

Chiếc cầu thang dài và rộng tưởng chừng không kết thúc được trang trí bằng những ánh nến leo lét, mờ ảo đang hắt bóng người lên nền tường xi măng cũ kỹ. Nhưng điều làm Jaejoong ngạc nhiên là một căn hầm ma quái đầy nghi ngờ như thế lại thoang thoảng hương lài thật dễ chịu. Mùi hương hoa nhẹ phần nào trấn an tinh thần người đi trong đêm tối như thế này.

Đột nhiên, một bàn tay nắm chặt lấy tay cậu và bóp nhẹ. Bàn tay ấy rất cứng cáp và khỏe mạnh, siết lấy lòng bàn tay cậu và mân mê. Tim Jaejoong đập mạnh. Cậu căng mắt nhìn con người đang dẫn đường và tưởng chừng như thấy hắn đang mỉm cười vậy.

Jaejoong lắc mạnh đầu trấn an bản thân. Bóng tối ma quái không làm cậu sợ. Cái mờ ảo của nến vàng không làm cậu sợ. Những gì sắp xảy ra hoặc bức tranh là một con ma thật thì cậu cũng không sợ. Nhưng sao cái siết tay này lại làm tim cậu đập mạnh và nhanh đến như thế?

Cậu khẽ giựt tay lại để tránh làm kinh động đến Emi. Một cái giựt tay nhẹ của cậu là một cái siết của hắn chặt hơn. Tim cậu dường như không giảm tốc độ, đập càng nhanh và mạnh. Những ngón tay của hắn hết vuốt nhẹ lòng bàn tay rồi lại đan lồng vào những ngón tay của cậu và khẽ buông ra, mân mê chúng. Bất thình lình, hắn ấn mạnh ngón cái lên cổ tay cậu. Jaejoong cảm nhận được cái lạnh của chiếc nhẫn trên tay hắn làm rỉ máu cổ tay mình. Vẫn là chiếc nhẫn hoa văn lần trước siết tay cậu ở bìa rừng. Jaejoong nghiến răng.

“Đến nơi rồi!” – giọng Yunho vang lên, trước mặt cậu là một vài bậc thang còn sót lại của chuyến hành trình dài vừa rồi và một căn phòng.

Emi khẽ buông tay cậu ra và bước nhanh xuống phía trước để thoát khỏi cái tối tăm ngự trị trên chiếc cầu thang.

Jaejoong hít một hơi dài để nhờ vào hương hoa lấy lại bình tĩnh. Đột nhiên, Jaejoong cảm thấy chóng mặt và loạng choạng, cậu vấp về phía trước, chúi nhủi xuống dưới. Nhưng Jaejoong không té. Yunho đã nhanh nhẹn quay người lại và đỡ cậu bằng đôi tay vững vàng của hắn cùng cả cơ thể.

“Cẩn thận chứ! Hương này là thuốc phiện giả hương lài thôi, không phải hoa thật đâu. Đừng hít sâu quá, không quen sẽ bị chóng mặt đấy!” – hắn lên tiếng khi đỡ cậu.

Jaejoong nhanh chóng đẩy hắn ra, đanh mặt nhìn. Hắn khẽ cười, đưa tay lên và liếm vết máu trên chiếc nhẫn của mình, quay sang nhìn Emi:

“Ngồi đàng kia nhé, chỗ đấy an toàn nhất!” – Yunho chỉ một “ngăn” trong dãy bàn ở sát tường, có ghế bành và bàn trông như một quán bar lịch sự, được ngăn cách bởi từng miếng ván dựng thẳng.

Emi gật đầu.

“Tôi sẽ chẳng vỗ tay cho anh đâu!” – Emi lên tiếng vờ chọc Yunho.

“Ở đây không thể hiện sự ủng hộ bằng vỗ tay!” – Hắn trả lời Emi nhưng lại quay sang nhìn cậu và mỉm cười.

Bước theo Emi đến chỗ ngồi, Jaejoong nhớ lại ý nghĩ của mình trước khi vào đây. Yunho có số điện thoại của cậu, không lý gì lại thông qua Emi để mời cậu cả. Hắn biết Emi có vấn đề với bức tranh, mà hơn nữa…

Mà hơn nữa, rõ ràng là Yunho đang nhắm vào cậu.

 

Ở mỗi bàn có một tờ báo và một cây nến.

“Với ánh sáng này thì đọc báo thế nào cơ chứ?” – Emi làm cậu phì cười khi nhăn nhó phát biểu.

Jaejoong không chăm chú vào tờ báo như Emi mà xem xét căn phòng. Đó là một căn phòng lớn, ánh sáng có khá khẩm hơn cầu thang ban nãy nhưng vẫn tối om. Mọi ánh sáng đều mờ ảo và tập trung vào sân khấu. Ở dưới chỉ lập lờ vài ánh nến ở những chiếc bàn được đặt rải rác xung quanh, để một khoảng trống ở chính giữa trước mặt sân khấu. Chắc là để nhảy, Jaejoong nghĩ thế, cấu trúc khá giống một sàn nhảy. Ánh sáng chủ yếu là màu vàng, tím và xanh lá cây. Một sự phối màu xấu xí và ma quái đến kỳ cục.

“Đã thế lại còn báo của đầu tuần chứ không phải ngày hôm nay chứ!” – Emi lại tiếp tục lầm bầm bên cạnh.

Jaejoong phì cười.

“Anh cười cái gì? Anh nên xem tay anh hết chảy máu chưa thì hơn.” – vẫn săm soi tờ báo, Emi càm ràm.

“Chỉ một vết chút xíu mà…” – Jaejoong đột nhiên giật bắn – “Sao em biết anh chảy máu?”

Emi ngẩng đầu lên, nhoẻn miệng cười:

“Em có mắt mà, hơn nữa, lúc Yunho nắm tay anh, em thấy bóng trên tường như thế còn gì. Rõ ràng là hắn ta chơi khăm anh bằng cách nắm tay làm anh chảy máu rồi.”

Jaejoong thở hắt ra, gật đầu. Cậu ước rằng Yunho nắm tay cậu chỉ để chơi khăm cậu bằng cách làm cậu chảy máu thôi. Bàn tay cậu khẽ run khi nhớ đến cảm giác trên cầu thang tối ban nãy.

Nếu để chơi khăm, thì việc gì hắn phải nắm lâu mà còn mân mê kiểu đấy chứ?

“Đưa em xem nào!” – Emi kéo tay cậu lên gần ánh đèn cầy và săm soi rồi thở hắt ra – “Em tưởng hắn giấu dao gì trong tay, ai ngờ là nhẫn. Đến mức chảy máu in cả hoa văn thế này thì hẳn là hắn bóp mạnh lắm phải không? Sao hắn ghét anh thế nhỉ?”

“Ừm ừm…!” – cậu ậm ừ, vẫn lạc trong suy nghĩ của mình.

Đột nhiên, mắt cậu chạm vào một bản tin trên tờ báo.

“Một xác chết được phát hiện ở phòng triển lãm tranh tự do.”

“Emi, nhìn kìa!” – cậu thúc tay vào người Emi, chỉ lên tờ báo.

Dù Jaejoong đọc báo hàng ngày, nhưng những tin tức thế này chẳng làm cậu quan tâm. Jaejoong chỉ đọc duy nhất tin tức về kinh tế. Và tờ báo này thì có từ hồi đầu tuần.

“Một xác chết được phát hiện ở phòng triển lãm tranh tự do…” – Emi lần mò theo ánh nến và đọc – “Gì thế này?” – cô hốt hoảng đọc hết tờ báo và thở dốc.

Bài báo bảo rằng người bảo vệ ở phòng triển lãm tranh tự do ngoài bìa rừng đã bị cắt cổ trong ngổn ngang những bức tranh chưa bán. Chưa xác định rõ nguyên nhân nhưng đồ đạc và tranh vẽ không hề bị lấy cắp. Có dấu vết của giằng co và chưa xác định rõ nguyên nhân chết, do ngoài vết cắt ở cổ, xung quanh còn có vết siết của dây buộc tranh. Xung quanh không có dấu vết gì khác như vết bánh xe hay dấu chân người.

“Chỗ triển lãm tranh mình đi… xác chết được phát hiện vào… vào…” – Emi cứng người lên tiếng.

“Vào ngày mình đi trả tranh.” – Jaejoong ngừng một chút và đanh giọng – “Là ngày mình gặp Yunho. Anh gặp hắn bước ra từ trong phòng triển lãm.”

“Jaejoong…” – Emi mở to mắt nhìn cậu – “Tại sao không có vết xe hả anh? Ít nhất cũng phải có vết xe của mình chứ!”

Jaejoong im lặng. Emi nói đúng, phải có vết xe của cậu. Phải có dấu vết của Jaejoong, Emi và Yunho.

“Hắn giết phải không anh?” – Emi nhỏ giọng lại.

“Anh không biết.” – Jaejoong khẽ lắc đầu – “Cũng có thể.”

Sân khấu lục đục chuẩn bị vào buổi diễn, căn phòng cũng dần đông. Một số ra giữa sàn đứng chờ, một số ngồi ở những chiếc bàn quanh phòng, tất cả đều im lặng chờ nhóm nhạc lên biểu diễn. Một vài tiếng xì xầm, một vài tiếng đàn guitar thử vang.

Và một người thanh niên đeo cây guitar điện bước ra giữa sân khấu, cất giọng:

“Cám ơn tất cả đã đến với nhóm The Shadow ngày hôm nay. Những thành viên của The Shadow hẳn các bạn đã quá quen thuộc, phải không? Nhưng hôm nay có một sự đặc biệt. Vocal chính của The Shadow đã quay trở lại. “

Tiếng xì xầm bên dưới bỗng nhiên to hơn, tất cả mọi người ngồi các bàn xung quanh đều đứng dậy. Jaejoong biết chỗ mình ngồi là một chỗ tuyệt vời, vì dù ai đứng ngồi thế nào thì cậu vẫn xem rõ. Jaejoong cất tờ báo xuống ghế và khẽ nhắc Emi tập trung vào buổi diễn.

“Linh hồn của chúng ta.” – người thanh niên kia lại tiếp tục – “Vị thần của chúng ta trở lại sau hai tuần vắng mặt. JUNG YUNHO!”

Cả căn phòng gần như vỡ òa những tiếng la hét. Jaejoong và Emi giật bắn.

“Anh à, không giống tiếng la hâm mộ chút nào!” – Emi thì thầm vào tai cậu.

“Ừm, giống như… như… chậc, thật khó nói.”

Những tiếng la đầy thống khổ và cuồng loạn. Đó là điều cậu muốn nói.

Khi Yunho bước ra với bộ dạng gần giống với lần đầu tiên cậu gặp thì tất cả đồng loạt quỳ xuống như những con chiên ngoan đạo. Vẫn đôi khuyên đó, vẫn cái đầu bù xù đó, vẫn chiếc quần jeans đen đầy xích và đôi giầy da đen, vẫn chiếc áo khoác da đen, chỉ riêng áo bên trong là một chiếc sơ mi trắng không cài nút, thả bừa bộn ngoài cạp quần. Hắn cất tiếng:

“Chào mọi người, nghe nhạc nào!” – đột nhiên hắn quay người về phía cậu, mỉm cười – “Jaejoong, nghe nhạc nào!”

Hắn, Jung Yunho, rõ ràng là đang nhắm vào cậu.

7 responses to “[SHVBĐ] CHAPTER 2: JUNG YUNHO

  1. Aaa~~! Dễ thương wá ss ơi, Yunho thật quyến rũ và dễ thương, vừa nguy hiểm vừa phóng túng như một con sói, rất đáng sợ nhưng hấp dẫn điên cuồng. Còn Jaejoong thì e thấy hình như có một góc tối đang ngủ yên trong Jaejoong và đã bắt đầu bị đánh thức thì fải?! Hay wá đi, e ko ngừng toét miệng cười khi đọc được nhất là chi tiết nắm tay đi xuống cầu thang, e muốn hét lên đấy ạ! Iu ss, chờ chap kế của ss! ^^~

  2. Nói thế nào nhỉ? E là e lười cmt lắm á, nhưng hầu như đọc fic nào của ss cũng làm e muốn cmt, hok phải vì bức xúc nha. Công nhận là ss quá giỏi luôn, khiến e phải cmt liên tục :))
    Uhm, Yun bí ẩn, ma quái làm e thấy như phù thuỷ ấy, nhưng lại cứ mang chút gì đó rất hiện đại. Jae thì đúng chất ng đàn ông mẫu mực, nhưng cũng khá kì lạ với cô ny hở Emi, e là e thích cô này đó, tính cách hay, có hơi khó hiểu một chút.
    Anh Ho nhắm vào Jae chắc là do định mệnh rùi. Oa oa, kiểu này thì bạn nhỏ Kim hết đường thoát.
    Fic này e thấy mang màu sắc kinh dị, cổ điển đan xen hiện đại, khá thú vị. Great!!!!!

  3. Cảm ơn Kami vì đã viết nhé………….Kiểu gì thì ta cũng thấy ngươi bệnh hoạn, nhưng ko sao miễn là đừng phạm tội!!!!!!!!!!!!!! Vì Yunjae~~~~~~~~

  4. ss ơi! lần đầu e cmt fic ss nhỉ?
    cái fic này thật sự điên loạn, rùng rợn và ám ảnh
    từng nhân vật hình như ai cũng có những khoảng tối âm u đang trực chờ để trỗi dậy
    ss muốn reader vừa đọc vừa nghe soundtrack nhưng thú thật với ss việc này làm em sởn da gà *không làm được đâu* cái nhạc nó cứ réo rắt ấy
    phải công nhận là suondtrack quá hợp với fic

  5. Em đã đọc chương này, nghe lời ss, tuy là buổi trưa nhưng rất yên tĩnh. Một buổi trưa phảng phất chút nắng và đột nhiên tối sầm vào lúc 12 giờ trưa. Thời tiết rất kì lạ, kì lạ như diễn tiến của câu chuyện này, kì lạ với người chỉ đọc tới chương 2 này như em. Ban đầu em cũng k tính đọc nó bởi cái tựa làm em nghĩ tới một cái gì đó vui vẻ, mà thật sự em nghĩ lối viết đó không phù hợp với Kami bằng những thể loại như thế này. Nhưng rất may mắn là em đã đọc nó, vì sự cuốn hút của tựa đề các soundtrack. Nó như hối thúc em là sẽ rất ngu ngốc nếu bỏ qua tác phẩm này. Haha. May mà em đã đọc đây. Chương đầu với người kể là Emily, cô rất đặc biệt. Ở cô có gì đó cuốn hút, đặc biệt là tuy cô, 1 người con gái xuất hiện trong Fanfic nhưng lại không khiến người ta chán ghét. Jaejoong với một tính cách cũng hay ho không kém và sự kì lạ của Yunho. Có lẽ vì vậy mà diễn tiến truyện không thể không kì lạ được.
    Thực sự là khi đọc, cảm xúc nhân vật thực sự đã chi phối cảm xúc của em. Thực sự ấy.
    Rất bứt rứt.
    Nhưng bứt rứt chính là cái mà em cảm nhận được khi đọc fic của ss viết. Nếu một ngày nào đó em không cảm thấy điều đó, thì chắc chắn là không ổn rồi. Haha.
    Đây là lí do Kami là 1 trong số ít author việt mà em đọc đấy. Không phải em phản quốc này nọ nhưng rất nhiều author viết nhưng lại thiếu đi cái tinh tế mà các bạn fan Trung làm được nên hầu như em không đụng đến fic của fan Việt chúng ta.
    Nhưng Ookami thay đổi em rồi. Chưa bao giờ em đọc bất cứ tp nào của Kami mà thất vọng cả. Từ đó em bắt đầu chú ý đến nhiều author việt hơn, như Nguyệt Tử,Shim Yu Lee và nhiều người khác và em nhận ra rằng các author việt của mình viết rất hay, tuyệt không thua kém ai, lại thân thiện dễ gần.
    Nhưng với em Kami vẫn là nhất á. Tp của Kami vẫn luôn chiếm vị trí hàng đầu trong em. Fic của Kami đã kéo em lại khi em bắt đầu chán nản sự suy thoái, kém chất lượng của fanfic bây giờ, cả trung lẫn việt. Hiện tại chỉ có 2 tác giả em vẫn dõi theo, là author trung là Trủng Cảnh Chỉ Hi và Ookami ss đấy. Hihi.
    A nói nhiều rồi. Em tính nói về sói hoang và bóng đên nhưng rốt cuộc thành lảm nhảm đây T^T.
    Mong ss bỏ qua cơn ngẫu hứng bất đắc kì tử của em.
    Ngày lành nhé ss ^^

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s