[ĐÂU PHẢI CHỈ YÊU THƯƠNG LÀ ĐỦ…] KHOẢNG KHÔNG

PART 4: KHOẢNG KHÔNG.

Khoảng không.

Có những khoảng không không màu. Mảng ký ức lọt thỏm vào nơi chẳng còn màu sắc.

Quên.

Một vài khoảng không có màu. Hoang sơ nhưng sống động.

Nhớ.

Một khoảng thời gian trong veo, để mò lối cho một thời gian màu sắc chẳng rõ.

Nhưng…

Trước khi biến thành trong veo, chẳng phải có một lúc đã từng là màu sao?

Hỗn loạn.

Dòng đời gắn liền với hai chữ “hỗn loạn”. Màu sắc đôi khi cũng trùng nhau. Thời gian thỉnh thoảng lại nhập nhằng trong ký ức.

Nhưng…

Dù yêu thương là không đủ, dù hỗn loạn tận cùng…

Thì ta vẫn nhận ra nhau…

Phải không?

*******************************

Hắn làm mọi thứ để bảo vệ cậu, bất chấp hậu quả để nhìn thấy cậu thanh thản. Hắn làm sai chỗ nào chứ? Vì Changmin không phải của hắn mà hắn vẫn cố níu kéo sao?

Hay vì yêu thương mãi là không đủ?

Cậu nằm trên chiếc giường bệnh trắng toát, gương mặt tuy hơi nhợt nhạt nhưng vẫn sống động. Nét bất cần đời vô cảm thường ngày của cậu biến mất, thay vào đó là một biểu cảm nhẹ nhàng. Nó giống với bản chất cậu hơn. Giống với năm cậu 10 tuổi, ngây ngô hỏi hắn:

“Một cái sao đủ? Nữa đi!”

Lúc đó, hắn thừa biết chẳng cần đánh dấu, hắn vẫn nhận ra cậu. Không phải vì đôi lông mày đặc trưng, chẳng phải vì nét ngây thơ ẩn giấu hay nụ cười tinh nghịch. Hắn quên hết tất cả những thứ đó, vậy mà hắn vẫn nhận ra.

Cậu thở thật nhẹ, thật yếu. Đã gần một ngày rồi cậu vẫn chưa tỉnh lại, gần một ngày rồi hắn ngồi bên cậu, túc trực và thờ thẫn. Hắn suy nghĩ nhiều và mông lung lắm. Hắn không rõ mình sai chỗ nào, chẳng biết được tương lai của cậu và hắn sẽ ra sao.

Thế rồi, hắn thiếp đi, nới lỏng tay mình khỏi tay cậu và chìm vào giấc ngủ.

………………………….

Lả tả rơi,

Nắng chiều nhàn nhạt

Khép gió lại,

Cho hương đừng bay

Tách một nụ cười,

Gửi vào trong gió

Cho trọn một ngày,

Ta bên em.

Tỉnh giấc.

Một giấc mơ, với nắng chiều nhẹ và hương đất ẩm sau cơn mưa rào. Mảnh đất ngoài bìa rừng xào xạc tiếng lá rơi xen vào trong nắng. Gió mơn man. Một nụ cười tinh nghịch hòa cùng tiếng ríu rít của bầy sẻ tung tăng. Mái tóc nâu bồng bềnh bay nhẹ. Đưa tay với, cố bắt lấy một bàn tay nhỏ.

Vụt tan.

………………………………..

Cậu tỉnh dậy trước cả hắn. Một mảng lờ mờ khi cậu mở mắt ra. Nhìn thấy hắn bên cạnh. Say giấc. Bất chợt muốn thử dịu dàng một lần, cậu luồn tay thật khẽ qua mái tóc dày của hắn. Tóc hắn cũng dày như tóc cậu vậy. Nhớ lại cảm giác bồng bềnh trong mơ, cậu thấy mình đang ở bìa rừng cùng hắn, và khẽ cười. Nắng dịu.

Liệu, có bao giờ ngày đó sẽ tới không? Khi mà…

Em không nhận ra anh. Vậy thì ở bên nhau có ý nghĩa gì?

Changmin không rõ mình sai ở đâu, khi chỉ muốn Kibum được bình yên. Cậu cảm thấy khó chịu với bản thân hơn bao giờ hết. Phải chi cậu không cố chấp, phải chi cậu nghe lời hắn, phải chi cậu chấp nhận tình cảm của mình, phải chi…

Phải chi cậu nhận ra!

………………………………

Hắn tỉnh dậy sau giấc mơ nhẹ nhàng có cậu. Một kỷ niệm đẹp, nhưng chỉ là trong mơ. Cậu đang nhìn hắn, im lặng nhưng không trốn tránh.

”Tôi sẽ rời khỏi đây!” – Changmin đột ngột lên tiếng.

”Sao?” – Kibum ngỡ ngàng – ”Tại sao? Tôi sẽ không để em gặp nguy hiểm nữa…”

”Không phải chuyện đó. Đừng bận tâm.” – giọng cậu vang lên dứt khoát.

”Tôi sẽ không bao giờ giấu em điều gì cả.” – hắn tiếp tục nói, cố tỏ ra mình đang thuyết phục, chứ không phải van nài.

Chẳng thứ gì thuộc về sở hữu của tôi, kể cả em. Tôi đang níu kéo điều gì đây?

”Không phải lý do đó!” – Changmin lập lại, nhìn thẳng vào mắt hắn.

Kibum không nói nữa, hắn im lặng nhìn cậu. Không thản nhiên, không thở dài, cũng chẳng giận dữ. Chỉ đơn giản là nhìn, cái nhìn khiến Changmin phải khẽ nhói đau. Ánh mắt tràn đầy cảm xúc, hy vọng, nhưng cô độc.

”Tôi…” – cậu lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng, dịu giọng – ”Tôi muốn bắt đầu lại sự nghiệp của mình, đến nơi nào tôi có thể tự vươn lên mà không cần ai nâng đỡ.”

Hắn vẫn im lặng, xoáy ánh nhìn đó vào Changmin, chờ đợi.

”Tôi muốn sống thật ý nghĩa!” – cậu lại nói, lúng túng, mặt đỏ bừng, cậu không quen nói những điều thế này – ”Tức là sống và tìm ra một mục đích mới để hạnh phúc, chứ không phải để trả thù hay… trả nợ.”

Hắn tiếp tục giữ im lặng. Mắt không rời khỏi cậu, đầy bi thương.

”Tôi không thể ở bên anh lúc này!” – cậu hít một hơi dài và nói nhanh.

”Em…” – lúc này đột nhiên hắn lên tiếng, một giọng trầm quen thuộc – ”Em… đã tìm ra mục đích mới chưa?”

”Rồi!” – cậu đột nhiên quay đi, tránh ánh mắt của hắn.

”Là gì vậy?” – vẫn giữ giọng thật đều, hắn hỏi.

”Là…” – cậu cảm thấy hơi bối rối, Changmin hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào mắt hắn – ”Học cách nhận ra anh.” – cậu nói từng tiếng một thật rõ.

Hắn ngạc nhiên, có chút lúng túng khi cậu dứt lời. Loay hoay một lúc, hắn hỏi:

”Tôi sẽ chờ, nhưng phải có thời hạn chứ, đúng không? Sao có thể chờ cả đời được?”

Mình đang làm gì? Lại níu kéo? Thời hạn? Sẽ chẳng đi đến đâu!

”Được. Vậy trong vòng 1 năm tôi vẫn không nhận ra anh thì mãi mãi không làm phiền anh nữa.” – cậu đáp.

”Khoan!” – hắn hốt hoảng, buột miệng – ”Một năm có… nhanh quá không?”

”Chứ bao lâu?” – cậu phì cười.

”Ờ… khoảng… 10 hay 20 năm gì đó…” – hắn lắp bắp.

Cậu mỉm cười nhìn hắn thật dịu. Đó là ngày cuối cùng cả hai gặp nhau.

Dù yêu thương là không đủ, dù cậu chẳng phải của hắn, nhưng hắn sẽ vẫn chờ.

……………………………………

Một năm trôi qua không tin tức, hắn nhẹ nhàng thở dài.

Hai năm…

Ba năm…

Bặt tin. Vậy mà hắn mong chờ một ngày sẽ nắm được tay cậu, không bị vụt tan.

Có lẽ cậu đã tìm một hạnh phúc nào khác hắn. Một hạnh phúc nào đó không cần tốn nhiều thời gian để nhận ra nhau.

………………………………….

Chiều nắng đổ, nhàn nhạt. Thả mình hòa trong dòng người đông đúc đầy hỗn loạn, lan man nghĩ về gió. Trời vừa mưa xong, mùi đất ẩm nồng lên nghe thật thanh khiết.

Hắn sống trong thành phố đông đúc và hỗn loạn. Công việc bận rộn và thời gian đủ lâu để những ký ức hòa vào với nhau trở thành một mảng mờ ảo. Bỗng nhiên mong muốn gặp một nụ cười thật nhẹ. Viễn vông.

Hàng dòng người tất tả lướt qua nhau đầy mệt mỏi và hối hả, thậm chí chẳng thèm quay đầu nhìn nếu lỡ ai đó quẹt ngang. Tất bật, cuộc sống ở thành phố là như thế.

Hắn cũng vậy, cứ thế đi và lướt qua bao nhiêu người, vô tình, hờ hững, cũng chẳng thèm quan tâm nếu có ai lỡ đụng mình. Chỉ đột nhiên nhận ra mọi việc đều là vô nghĩa, khi tay chạm tay.

Không cần vội vã với lấy, không cần siết chặt đến đỏ da. Chỉ cần là một cái chạm nhẹ, khẽ ấp lòng bàn tay và cảm nhận. Không cần sợ hãi vụt tan, chỉ cần khẽ nhắm mắt và tận hưởng. Vì bàn tay không đơn phương siết chặt, còn những ngón tay khác đang khẽ chạm vào da.

Tay chạm nhau. Chẳng cần nhìn. Trong hàng ngàn con chim sẻ, hắn vẫn nhận ra con nào đã đậu lên vai mình. Cũng như giờ đây, trong hàng ngàn người tấp nập ngược xuôi, hắn vẫn chạm được đến bàn tay hắn cần chạm.

Và cũng như thế, trong vô vàn con người bận rộn lướt đi, cậu đã nắm được bàn tay người mình yêu, mà không cần phải tìm kiếm.

”Sao lại lâu đến thế?” – hắn càu nhàu, khẽ siết tay cậu – ”Năm năm rồi còn gì.”

”Thời hạn là 10 năm cơ mà!” – cậu nhướn đôi lông mày nhìn hắn, nheo mắt tinh nghịch.

”Cũng phải biết đường mà rút ngắn lại chứ, ai bảo là chỉ cần 1 năm hả?”

”Không lẽ cứ để cho anh bắt nạt hoài? Người ta cũng phải có chức vụ, tiếng tăm này nọ đã chứ!” – cậu nguýt hắn.

”Ra bìa rừng không?” – hắn mỉm cười, chỉ có cậu mới làm hắn cười thế này.

”Ừ, cắm trại luôn nha!” – cậu nhoẻn miệng.

Lả tả rơi,

Nắng chiều nhàn nhạt

Khép gió lại,

Cho hương đừng bay

Tách một nụ cười,

Gửi vào trong gió

Cho trọn một ngày,

Ta bên em.

”Sao cũng được, ở bên em là đủ vui rồi.” – hắn lại cười.

”Sao cũng được, yêu nhau là được rồi!” – cậu chọc hắn.

”Đâu phải chỉ yêu thương là đủ đâu.” – hắn nheo mắt.

”Ừ!” – cậu cười.

Có những khoảng không…

Đâu phải chỉ yêu thương là đủ…

…….

…….

Mà ta còn phải nhận ra nhau…

Phải không em…

THE END.

2h08 – TP. HCM

24.06.2008

One response to “[ĐÂU PHẢI CHỈ YÊU THƯƠNG LÀ ĐỦ…] KHOẢNG KHÔNG

  1. Reblogged this on Juno's golden cage and commented:
    Well, dạo gần đây có một bé tịc rất chi là khốn lạn đạo cái này. Mong các rds giúp đỡ để đánh sập cái wp của nó và đòi lại công bằng cho au

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s