CHƯA TỪNG LÀ MỘT PHÚT THU

*****Tặng Osaki: tuy ss không hứa, nhưng ss cũng muốn tặng em. Xin lỗi vì fic nhạt như thế.

*****Tặng Heemin: ss xin lỗi em, sinh nhật em ss đã không những không trả lời, không chúc mừng mà còn không viết cả fic. Bù cho em! Xin lỗi vì sự bựa của fic.

HẠ THU

Chưa từng là một phút thu

Author: OKAMI

Genre: Fluff

Pairing: YunJae

Rating: PG 13

Soundtrack: Je n’attendais que vous – Garou

A/N: Thuộc series oneshot “NHỮNG MÙA BỊ LÃNG QUÊN” (đây là oneshot 2/4)

“Khi hiện thực chỉ là một sự ảo tưởng.”

Fic lơ mơ làng màng kiểu gì ấy. Nhạt nhạt! Xin lỗi nhiều! Hình như là chẳng ra đâu vào đâu cả. =))

Cuối cùng cũng xong!! Hợ Hợ!


Summary:

Khi đêm là màu trắng trong và ngày là màu không hiện hữu.

Khi thời gian của ta không thuộc về nhau…

Giữa những lằn máu đỏ

Giữa những ánh sáng xanh

Và giữa cuộc đời không còn ta tồn tại.

Ký ức lặng tan.

******************************************

Voan trắng.

Những giấc mơ lặp lại của hắn đã thay đổi. Những tấm drap giường trắng tinh và những tấm chăn bông dày cộm đã biến thành các mảnh voan.

Ngày ngày trôi, đều đều thời gian đi. Và hắn đến tận giờ này vẫn không có một hành động cụ thể nào về lời cá cược với Jaejoong. Không phải vì hắn cố ý như thế, nhưng hắn biết rằng mình sẽ không thể nào làm được điều đó. Cuộc sống trước đây của hắn không quen với cảnh nhàn hạ ngày ngày chỉ việc nằm và nhìn một ai đó mỉm cười. Cái tất bật và hằn học của cuộc đời hắn đem lại cho hắn cảm giác chai lì với cảm xúc mà đáng ra hắn phải có.

Nhưng ở đây không có ai để lừa gạt, không cần lo từng chút từng ngày. Và cái yên bình ở nơi này, nụ cười nhẹ nhàng của con người kia và cái cách ân cần của cậu làm hắn ngạc nhiên. Ngạc nhiên rằng, một người nhàn nhạt đến vậy, bình thường đến vậy mà hắn lại yêu.

Những mẩu đối thoại hàng ngày của hắn và cậu chỉ đơn thuần về thức ăn, một ngày làm việc ngoài nghĩa trang và những cảm xúc mơ hồ nào đó. Hắn không biết gì hơn về cậu và Jaejoong cũng chẳng biết gì hơn về hắn.

Vậy mà hắn đã yêu.

Hắn không nhớ gì nhiều. Chỉ có hình ảnh của cậu ngồi trên chiếc sofa cạnh khung cửa sổ mở ra ngoài bãi tha ma u ám. Một vài buổi chiều đổ bóng mây, một vài buổi bình minh mặt trời khẽ lấp ló, và một vài buổi đêm khuya gió lạnh trăng tàn. Jaejoong đều ngồi lọt thỏm giữa chiếc sofa màu đỏ bordeaux cũ sờn nhưng êm ấm, chống tay lên thành cửa sổ và dõi mắt về xa xăm. Cô độc và buồn bã.

Hắn nghĩ rằng hắn yêu cái dáng ngồi đơn độc và trơ trọi đó.

Yunho không nhớ gì nhiều. Chỉ có những lúc hắn không chịu nổi cái im lặng và thờ ơ của người con trai trước mặt, hắn phải chủ động kể về mình để phá tan bầu không khí tĩnh mịch. Và mỗi khi hắn kể, Jaejoong lại chăm chú lắng nghe và mỉm cười thật nhẹ:

“Ừ, vậy sao!”

“Ừ, vậy sao!” là một câu cảm thán. Và những lúc ấy hắn lại cảm thấy rằng, thấp thoáng đâu đó trong đáy mắt cậu là một niềm vui không che giấu. Nhưng có lẽ, vẫn chỉ là hắn tưởng chừng như Jaejoong đang hạnh phúc. Vì những lúc hắn kể, là cậu lại ngồi lọt thỏm giữa chiếc sofa và chống tay lên thành cửa.

Hắn nghĩ rằng mình yêu cái niềm vui tưởng tượng của Jaejoong trong đáy mắt cậu.

Yunho không thể nhớ gì nhiều. Hắn chỉ nhớ rằng cậu là một người đẹp như tranh vẽ và hắn là kẻ đắm chìm với khối tình trong tranh. Khi mà cậu bước ra từ phòng tắm với mái tóc đẫm nước và nụ cười nhẹ tênh cùng làn da trắng muốt, hắn biết tim mình đã không còn hoạt động. Những lúc như vậy, hắn đều ngả người ra ghế sofa, chiếc ghế màu bordeaux, và hỏi bâng quơ những câu gì đó. Đáp lại hắn là tiếng cậu nhẹ nhàng như đến từ một vùng xa xăm.

Hắn không nghĩ rằng hắn yêu cậu vì cậu đẹp chừng ấy.

Hắn nghĩ rằng là vì cái cảm giác cậu đem lại cho hắn ngay từ lần đầu gặp mặt. Là xanh xao, là nhẹ nhàng và mờ ảo. Hắn đã yêu như thế.

Yunho không nhớ gì nhiều, nhưng hắn biết Jaejoong là người hắn yêu. Và bây giờ khi nghĩ kỹ lại, hắn tin rằng mình đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên vào ngày hắn gặp.

Là một buổi chiều tối mặt trời không còn thức…

Bóng mây mờ.

Là bình minh hay chạng vạng đổ bóng chiều?

Mặt trời đổ bóng chiều buông trên con đường vắng lặng không chút hơi thở của sự sống bên ngoài thành phố. Cách đó không xa là một bãi tha ma heo hút trong góc chiều của ngày đêm bận rộn. U ám và tĩnh mịch. Thi thoảng một vài làn gió mạnh rít lên khiến những cành cây đập vào nhau đầy run sợ. Chiều hạ buông trong bức bối và hằn học.

Ở đầu đường, một bóng người hốt hoảng chạy hối hả. Một người thanh niên mặc một bộ vest sang trọng nhưng xốc xếch và đẫm mồ hôi phóng người về phía nghĩa trang chiều mù mịt âm khí trong hoảng loạn. Một toán người rượt theo ở phía sau cùng với gậy gộc và chó săn. Người thanh niên vẫn dùng hết sức bình sinh phóng người về phía trước. Đột nhiên, toán người phía sau khựng lại, lao nhao cản nhau không chạy tiếp nữa. Hắn quay người lại xem những kẻ đang đánh đuổi mình và khẽ thắc mắc không hiểu chuyện gì khiến chúng dừng chân. Bọn họ đứng đó nhìn hắn tức tối một lúc rồi kéo nhau chạy về, ai cũng hiện rõ nét mặt bất an.

Hắn đứng ngay giữa đường, thở dốc. Dù không biết đây là nơi nào, hắn cũng không còn đường để quay lại. Hắn cũng bất cần biết chuyện gì khiến chúng không đuổi theo, hắn chỉ quan tâm đến việc mình thoát chết. Hắn kéo quăng chiếc cravat xuống được, bung nút áo sơ mi và thất thểu bước đi trên ven đường. Đến lúc này hắn mới nhận ra trời đã tối hẳn và trước mặt hắn là một bãi tha ma. Hắn nhếch mép cười khi nghĩ bọn người ban nãy quay về chỉ vì sợ ma.

Hắn cứ đi mãi, đến khi hắn thấy một căn nhà nhỏ trước mặt, hắn mới thở phào. Chắc hẳn là nhà của người canh nghĩa trang. Một ngôi nhà nhỏ nhắn và gọn gàng nằm yên tĩnh ở một góc nghĩa trang tự dưng khiến hắn thấy yên tâm hơn phần nào. Hắn bấm chuông và cửa bật mở.

Ánh sáng đèn bên trong chiếu thẳng ra khiến hắn phải nheo mắt lại. Một dáng người mảnh khảnh bước ra và lên tiếng:

“Ai?” – một giọng nam hơi khàn và nhẹ, vọng xa xăm.

“Ừm, tôi có thể ngủ nhờ một đêm được không? Tôi bị lạc.” – hắn tỏ ra đàng hoàng.

“Chứng minh thư và hộ khẩu?” – người thanh niên kia hỏi lại.

“Gì cơ?” – hắn trố mắt.

“Không có gì!” – bên kia phì cười, mở rộng cửa cho hắn vào.

Bước vào trong căn nhà nhỏ xinh xắn và gọn gàng, lúc này hắn mới nhìn rõ mặt người ấy. Đó là một cậu thanh niên khoảng chừng 20 tuổi, da trắng tái xanh và nhợt nhạt, nhưng miệng cậu lúc nào cũng như chực chờ để nhoẻn cười. Cậu ấy không đẹp trai vì hắn chắc chắn rằng sử dụng từ “đẹp trai” ở trường hợp này là một sự sỉ nhục cho những năm cắp sách đến trường học chữ của hắn.

Là quyến rũ.

Dáng người gọn gàng và hơi gầy khiến cho cậu trông khá mảnh. Mái tóc đen mượt dài qua cổ cúp ngang vào hai bên gò má trắng như bông làm cho làn da nhợt nhạt của cậu càng nổi bật. Tuy thế thì trông cậu vẫn chỉ là một cậu trai bình thường, da trắng có thể do thiếu ánh sáng mặt trời hoặc sao đó. Phải, tất cả đều bình thường, trừ việc gương mặt xinh đẹp ấy cứ trôi tuột ra khỏi tâm trí hắn. Hắn không rõ vì một lý do nào đó mà ngoại trừ cái dáng mảnh khảnh cùng đôi môi xinh xắn chỉ chực chờ một nụ cười nhoẻn miệng nhẹ nhàng, thì hắn không thể nào nhớ được gương mặt của cậu. Có một cái gì đó cứ mơ hồ trôi qua và hắn không cách nào nắm bắt được.

“Sao nhìn tôi ghê thế?” – cậu lên tiếng hỏi, đặt xuống bàn một tách trà nóng – “Uống trà không?”

“Xin lỗi, tôi vô ý quá!” – hắn khẽ lắc đầu, rời mắt khỏi gương mặt cậu và ngồi xuống bàn nhận ly trà.

“Anh tên gì? Tôi tên Jaejoong.” – cậu nhoẻn miệng cười nhìn hắn.

“À, Yunho. Xin lỗi vì đã quên mất việc giới thiệu tên. Đầu óc tôi bị choáng hay sao đấy!” – hắn đưa tay ra bắt.

Jaejoong khẽ nhướn mày nhìn hắn rồi mỉm cười ngồi xuống chiếc ghế đối diện, không thèm đếm xỉa đến bàn tay của hắn đang chìa ra một cách thân thiện nhất có thể. Hắn ngượng ngùng rụt tay lại và nhìn chằm chằm vào tách trà.

“Ở đây không phải sở làm, việc gì anh phải tỏ ra như thế?” – Jaejoong lên tiếng – “Thói quen đó không phải lúc nào cũng tốt đâu, nhất là với người không thích đụng chạm như tôi.”

Yunho thở hắt ra thật khẽ và im lặng.

“Sao anh bị người ta rượt vậy?” – cậu chồm về phía trước, nheo mắt hỏi.

“Xa như thế mà cậu vẫn thấy sao?” – hắn ngẩng đầu lên, ngạc nhiên khi nhớ lại sự việc ban nãy xảy ra lúc mà xung quanh hắn không có một căn nhà nào hết. Hắn nheo mắt nhìn Jaejoong, hắn đã đi rất xa để đến được đây, làm sao cậu có thể biết được hắn bị gì chứ.

Như đọc được ý nghĩ của Yunho, Jaejoong lại nhoẻn miệng cười, hai mắt cong cong:

“Là do anh quá mệt nên tưởng nó xa thôi. Chứ từ đầu đường ấy vào đây, đi bộ không xa mấy đâu. Hơn nữa, lúc ấy tôi đang dọn dẹp nghĩa trang gần đấy.”

“Tôi không thấy cậu.” – Yunho nheo mắt thắc mắc.

“Mộ dày đặc như thế, có cái còn cao hơn cả đầu người, tôi đi trong đó làm sao anh thấy được.” – Jaejoong cười khúc khích.

Yunho thở hắt ra nhẹ nhõm, khẽ mỉm cười.

“Xin lỗi vì đã không tin cậu nhé. Chắc do nghề nghiệp.”

“Anh làm nghề gì?”

“Lừa đảo.” – hắn nhăn răng cười – “Đợt này bị phát hiện.”

“Trông anh lịch sự thế mà!” – Jaejoong mở to mắt ngạc nhiên.

“Con người hay bị vẻ ngoài lừa gạt mà.” – hắn phì cười trước sự ngây thơ của cậu.

“Thế anh có lừa tôi không? Tôi không có tiền đâu!”

“Nhìn nhà cậu là biết rồi!” – hắn cười to hơn – “Tôi lừa cái khác nhé!”

“Lừa gì?” – Jaejoong tỏ vẻ háo hức.

Nhìn gương mặt hớn hở như một đứa trẻ nít của Jaejoong, Yunho cảm thấy thật sự thoải mái. Hắn vui vẻ mỉm cười:

“Trái tim của cậu.”

“Sao cơ?” – Jaejoong ngớ ra.

Yunho cười càng lúc càng lớn:

“Lừa để trái tim của cậu thuộc về tôi.”

“Được không?”

“Được không cái gì?”

“Anh làm vậy được không?” – Jaejoong phì cười.

“Được! Nếu có thời gian.”

“Vậy anh tạm thời ở đây, làm thử đi nhé! Ở một mình tôi cũng buồn lắm.” – Jaejoong cụp đuôi chân mày xuống, khẽ nhìn Yunho.

Hắn mỉm cười:

“Ừ!”

Gương mặt của cậu khó mà khiến hắn từ chối được. Dù sao hắn cũng chưa thử lừa tình một thằng con trai bao giờ. Có khi thế này lại vui.

“Trời nóng quá đi! Gần thu rồi mà vẫn nóng quá! Tối nay anh ngủ ở ghế salon cho mát nhé!” – Jaejoong đứng dậy vươn vai.

“Gì cơ?” – Yunho trợn mắt.

“Ngủ ghế salon đi! Coi chừng muỗi!” – Jaejoong đưa tay che miệng cười rồi vẫy tay chào hắn – “Như vậy thì tập trung cho việc lừa đảo được hơn là ngủ trong phòng đấy!” – nói rồi cậu lè lưỡi chọc quê Yunho và bỏ vào phòng trong.

Để mặc Yunho ở ngoài với lời hứa hẹn ngủ ở ghế salon, mà đó là chưa tính đến việc đồng hồ chỉ mới chạm vạch 7 giờ tối.

“Thôi thì đi ngủ!” – hắn phì cười trước sự trẻ con của cậu chủ căn nhà xinh xắn, leo lên ghế salon và nhắm mắt.

Hạ đêm đỡ bức bối hơn ban chiều tà và nhẹ nhàng thổi qua những cơn gió ấm. Trước mặt hắn có một chiếc ghế sofa màu đỏ bordeaux.

Yunho tự hỏi, không rõ thì khi nào sẽ sang thu?

Trời hạ sáng trong, nhưng chẳng còn cái oi bức của mùa hè đầy nắng. Tiết trời hình như muốn chuyển thu. Hắn tỉnh dậy trong mơ màng, còn nguyên bộ đồ xốc xếch ngày hôm qua. Yunho ngái ngủ ngó quanh tìm chủ nhà. Căn nhà ban sáng trông như thể chẳng hiện hữu. Những tia nắng chiếu vào phòng qua khe cửa làm mọi thứ trở nên sáng loáng và trắng toát. Từng thớ gỗ như hòa vào ánh mặt trời mà tan biến. Đến cả bàn tay hắn quyện trong ánh nắng mà cũng tường như không còn hiện hữu.

Yunho lắc mạnh đầu xua khỏi đầu những suy nghĩ mơ màng của đêm tối chưa dứt, đứng dậy vươn vai và gõ cửa phòng Jaejoong. Một tờ giấy được đính trên cửa:

“Tôi đi xem xét nghĩa trang một chút. Đồ ăn trên bàn. Đừng đi ra khỏi nhà nhé, khu này rất nguy hiểm đấy.

Jaejoong – chủ nhà.”

Hắn phì cười, búng tờ giấy rơi xuống đất rồi ăn sáng. Và hắn dành cả ngày để nghĩ về việc bỗng dưng mình có một chỗ ở không tốn tiền thuê, có đồ ăn không tốn tiền mua. Hắn lại nhoẻn miệng cười. Từ khi hắn bị lộ trong vụ lừa đảo mà hắn đánh cuộc tất cả tài sản của mình, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy an nhàn đến thế.

Ngôi nhà có 3 phòng tất cả, phòng khách hắn đang ngủ, phòng Jaejoong và một phòng bên cạnh đó, không tính phòng tắm. Phòng bên cạnh không khóa, hắn xoay nắm đấm. Đó gần như là một phòng kho vậy, để lung tung những thứ gì đó không rõ. Từ một chiếc kẹp tóc của cô bé nào đó, chiếc khăn quàng cổ sọc xanh đỏ sậm, đôi găng tay len màu xám bạc, cho đến cả một bộ vest trang trọng. Rồi thì trang sức, quần áo, phụ kiện đủ cả, trông hệt như một phòng hóa trang.

“Ai cho anh mở cửa phòng người ta mà không xin phép thế?” – tiếng Jaejoong nhỏ nhẹ vang lên khiến hắn giật bắn.

“À, tôi thấy nó không khóa…” – hắn lúng túng cười cầu tài – “Tôi đâu có mở cửa phòng ngủ cậu đâu chứ.”

“Cửa phòng gì cũng thế, hơn nữa phòng này thông với phòng ngủ của tôi.” – Jaejoong nhe răng cười rồi kéo hắn ra.

“Phòng gì thế?” – hắn thắc mắc – “Cậu làm diễn viên hay sao mà…”

“Đồ của những người từng đến đây. Đôi khi cũng có người lạc như anh vậy, vào tôi cho ở nhờ và họ tặng tôi một trong những thứ họ mang theo làm kỷ niệm.”

Yunho gật gù:

“Thế mai mốt tôi tặng cậu gì nhỉ?”

“Cơ thể anh.” – cậu nhoẻn miệng cười.

Yunho bỗng nhiên thấy mặt đỏ bừng, nhưng rồi hắn cũng lấy lại được bình tĩnh, nhoẻn miệng cười:

“Cũng được.”

“Anh hứa đấy nhé!” – cậu nhoẻn miệng cười.

Kể từ ngày gặp cậu, mọi thứ trở nên mơ hồ một cách kỳ lạ. Yunho từ khi bước vào đây ở nhờ, chưa một lần hắn đi đâu. Mọi chuyện chỉ dừng lại ở việc đẩy cửa sổ và thưởng thức nắng trời. Có một điều gì đó làm hắn hoang mang và không muốn rời đi.

Cũng kể từ ngày hôm đó, mọi cảm giác của hắn đều trở nên mờ nhạt, trừ Jaejoong.

Hắn vẫn hay nằm mơ khi ngủ tại đây. Những giấc mơ đẹp, trắng trong và kỳ lạ.

Hắn lạc vào một khu vườn rộng trải đầy những tấm chăn lớn và trắng toát một cách thanh khiết. Ở nơi này không trồng hoa hay cỏ cây, chỉ có những chiếc drap giường thật to được phơi dưới một bầu trời không gợn nắng, đơn thuần mây trong và xanh biêng biếc. Một dáng người lấp ló sau màu trắng của không gian, thấp thoáng một bóng hình nhỏ nhắn.

Hắn thấy mình luồn qua những tấm khăn to để tìm đến nơi cái bóng đang phảng phất. Và lần nào hắn cũng tỉnh dậy vào lúc kéo tấm màn cuối cùng che khuất hình dáng kia.

Hoang mang.

Hắn mở mắt, Jaejoong mỉm cười hỏi:

“Anh đã cười khi ngủ đấy, Yunho, mơ thấy gì thế?”

“Ừm, nhảm nhí thôi. Đã có bữa sáng chưa?” – hắn vươn vai, dõi mắt ra ngoài khung cửa sổ đang được trang trí bằng màu cam hồng của một buổi bình minh.

“Bữa sáng?” – Jaejoong mỉm cười – “Anh không thấy rằng đã là hoàng hôn hay sao?”

Hắn im lặng. Kể từ khi đến đây, mọi thứ đã trở nên mơ hồ.

Một bóng mây mờ nhè nhẹ trôi ngang khung cửa.

Hắn chậm rãi đưa mắt nhìn theo và lòng gợn sóng.

Là bình minh hay chạng vạng bóng chiều?

Khăn voan xanh.

Chưa bao giờ kể từ khi đến đây hắn phân biệt được chạng vạng tối và bình minh. Chưa bao giờ kể từ khi đến đây hắn biết được lúc mình ngủ và lúc mình mơ.

Những giấc mơ thay đổi, những mảnh voan trắng toát mỏng manh đổi màu sang ánh trời xanh trong vắt. Vẫn là khu vườn mát trắng không gợn bóng mặt trời. Vẫn là hắn không thể nào gặp được cái bóng lấp ló sau mảnh voan mỏng xanh.

Khu vườn trắng và một bầu trời đẹp. Là thời điểm nào của ngày?

… Hay đêm?

“Là trưa phải không?” – Jaejoong hỏi khi nghe anh kể về giấc mơ.

“Tôi không rõ nữa!” – hắn gãi đầu khổ sở, chẳng hiểu sao hắn cảm thấy thật xấu hổ với những thứ mình kể ra.

“Yunho này, chắc hẳn đó là buổi trưa! Vì là mùa thu, nên trưa không nhiều nắng!” – Jaejoong mỉm cười.

“À… phải, là thu!”

Hắn không biết mùa thu trưa có nhiều nắng hay không. Hắn không biết buổi trưa mùa thu như thế nào. Cả cuộc đời của hắn chẳng bao giờ có thời gian để ý đến. Vậy mà bây giờ đã là mùa thu.

“Hạ qua khi nào nhỉ?” – hắn mơ màng hỏi.

“Khi anh đến đây!” – là cậu trả lời, nhẹ nhàng và bâng quơ.

À, là khi hắn đến.

“Yunho, hôm nay anh hết chuyện để kể cho tôi nghe rồi sao?” – đột nhiên cậu lên tiếng – “Ừm, cũng phải, đã hai tháng rồi còn gì, chuyện cũng phải hết, nhỉ!”

“Không, vẫn còn, vẫn còn.” – hắn hấp tấp trả lời, lòng khấp khởi. Là lần đầu tiên cậu chủ động hỏi hắn.

Jaejoong mỉm cười và lại im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng cậu lại nói:

“Ừ, vậy sao!”

Và hắn lại kể. Ngay cả khi không có chuyện gì, hắn cũng phịa đại một vài thứ ra mà kể. Vì hắn yêu cái cách cậu nhìn hắn khi hắn nói, yêu cái cách mà cậu mỉm cười.

“Yunho, hình như tôi thích anh.”

Hắn ngớ người ra một lát, rồi nhe răng:

“Ừ, vậy sao!”

“Ừ, vậy đó!” – cậu trả lời, thật nhẹ và bâng quơ, rồi lại lọt thỏm giữa chiếc sofa màu đỏ bordeaux.

Đêm đó, hắn bắt được chiếc bóng thập thò sau mảnh khăn voan xanh trong khu vườn thu trắng.

Bàn tay lạnh buốt và hơi thở xa xăm. Chiếc bóng úp người vào mảnh khăn gần nhất và tan biến.

Chiếc bóng hỏi Yunho:

“Là thu trưa phải không?”

“Ừ, là thu.”

Chiếc bóng tan đi. Hắn tỉnh.

Là Jaejoong.

Thu trắng.

Hoang mang.

Không phải là hắn không biết. Chỉ là hắn không muốn thừa nhận.

Không phải là tự nhiên mà khoảng ký ức khi hắn bị đuổi bắt và khoảng thời gian đầu gặp cậu lại in rõ trong đầu hắn đến vậy. Cũng không phải tự nhiên mà khoảng ký ức sau đó lại mờ nhạt và mơ hồ đến kỳ lạ như thế.

Yunho nói:

“Không phải là anh không biết, chỉ là anh không muốn nói ra.”

Từ những chiếc chăn bông trắng toát và dày cộm ngập khu vườn trắng. Đến những mảnh voan thanh khiết màu trắng ngọc phất phơ. Và cuối cùng là mảnh khăn voan xanh biếc của màu trời không gợn nắng.

Những tận bây giờ, là một mùa thu trắng đầy hoang mang.

“Là anh không muốn nói, phải không?” – Jaejoong hỏi nhẹ.

“Ừ, là anh không muốn nói.”

“Ừ, vậy sao!”

“Ừ, là vậy đó!”

“Là từ khi nào?”

Yunho im lặng, mỉm cười. Là sau cái hôm đầu tiên hắn đến đây.

“Là khi anh mở căn phòng đầy những vật kỷ niệm của em, những thứ mà em bảo người đến ở nhờ tặng lại. Những thứ đó, mang một cảm giác âm u và khó chịu. Rồi anh sinh nghi. Anh đã đi theo em.”

“Làm sao anh có thể?” – Jaejoong mở to mắt ngạc nhiên.

“Anh không thể, em biết mà!” – hắn bước ra cửa, đẩy nhẹ tấm gỗ mà cậu và hắn vẫn gọi là cửa ra vào.

Cửa mở.

Không có bãi tha ma u ám. Không có ánh mặt trời bình minh hay chạng vạng chiều đêm. Không có gì cả.

Là một khoảng không trắng xóa bao trùm vô vọng. Là một màu trắng tinh thuần khiết và mỏng manh.

Hoang mang.

Hắn đã thật sự hoang mang khi đẩy cánh cửa này ra. Cái khoảng không đó làm hắn rợn người. Không nền đất chạm chân, lửng lơ trong một không gian ảo.

“Là những thứ còn sót lại của người đến đây, không phải đồ kỷ niệm đâu anh!” – Jaejoong thở hắt ra, khép cửa lại.

Khung cửa sổ là một màu hồng cam xa khuất trong bãi tha ma u ám.

Là bình minh hay chạng vạng đổ bóng chiều?

Là ảo ảnh.

“Chỉ cần anh nữa là được phải không?” – hắn thở nhẹ.

Jaejoong gật đầu.

“Vậy hóa ra, không phải là anh giữ được linh hồn của em, nhỉ!”

“Anh biết vì sao em hay buồn không? Vì em không muốn người đó là anh.”

“Anh biết, chỉ là anh không nói ra.” – hắn khẽ nhắm mắt – “Hôn anh được không?”

Jaejoong gật đầu, bước đến và đặt lên môi hắn một nụ hôn.

Hắn mỉm cười. Một mùa thu trắng có Jaejoong và hắn, một mùa thu trắng có hoang mang và tình yêu.

Mảnh khăn voan xanh phất phơ quấn nhẹ quanh tay hắn, mượt mà và êm ấm trong cái se lạnh của mùa thu.

Nắng hạ và cơ thể đau thương.

Jaejoong bước đi trên bãi tha ma một cách vô cảm, bỏ lại phía sau là một chiếc ghế sofa màu đỏ bordeaux. Trong ánh sáng của ngày, chiếc ghế đỏ dần tan biến, đem theo ký ức của cậu về ngày xa xưa.

Là khi máu đỏ thẫm trên chiếc sofa êm ấm. Là khi Jaejoong buông tay thả rơi con dao xuống nền nhà lạnh lẽo. Là khi cậu nhắm mắt và đưa mình đến một thế giới cô đơn.

Jaejoong bước đến một con suối gần bãi tha ma. Nước róc rách. Cái gì đó âm ỉ đau. Căn nhà gỗ phía sau cũng đã tan thành tro bụi theo ánh mặt trời ngày mới. Cuốn đi hình ảnh của một người thanh niên. Jung Yunho.

Là khi cậu lần đầu tiên cảm thấy tội lỗi với việc lấy linh hồn một người lạ. Là khi lần đầu gặp mặt, cậu cảm thấy tim mình nhói đau. Là khi cậu muốn đưa anh về hiện thực mà bản thân không còn đủ dũng khí. Và là khi cậu hôn anh, và anh tan biến.

Jaejoong soi mình xuống mặt suối trong.

Ngỡ ngàng và thảng thốt.

Một ai đó đầy quyền năng ban cho cậu phép hồi sinh khi đủ số linh hồn. Nhưng họ không nói rằng linh hồn cuối cùng sẽ là cơ thể của cậu. Chẳng ai nói với cậu rằng, con người dưới nước kia đang nhìn lên sẽ là Yunho.

Là em có thể một lần nữa hôn anh.

Cậu cúi người xuống dòng nước chảy, đặt môi mình lên đôi môi trong làn nước.

Nắng hạ lên giữa trưa gắt gỏng. Cơ thể tột cùng đau thương.

Có thể dối anh, có thể dối người, nhưng chẳng thể dối lòng.

Anh ra đi trong một mùa thu trắng đẹp, bỏ qua mùa hạ nóng bức gắt gao.

Em trở lại trong một mùa thu trắng đẹp, là ảo tưởng không còn.

Anh biết không, Yunho…

Cả một khoảng thời gian ta gặp nhau.

Đã chưa từng là một phút thu.

THE END.

TP. HCM

16h33p – 2009.10.06

3 responses to “CHƯA TỪNG LÀ MỘT PHÚT THU

  1. Ah, đây là phần tiếp theo của “Người điên trong ngôi nhà cổ” phải không Okami? Vậy là cuối cùng Mon cũng hiểu ra rồi. Chậc, chẳng biết là hiểu ra sao nữa nhưng cũng là đã hiểu hết rồi ^^! Thank Okami nhiều nhé!

  2. Pingback: List YunJae short fic | Yêu Xa

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s