[RIP Jonghyun] Xin hãy nói lời tử tế với người đã khuất

Cũng đã rất lâu rồi mình không viết gì vì bận lăn lộn với cuộc sống. Bây giờ cứ gõ vài dòng lại cảm thấy kỳ cục phải xóa đi, những lời dưới đây có khi sẽ vô cùng lủng củng mong mọi người bỏ qua.

 

Jonghyun của SHINee vừa qua đời. Đó là một tin rất đau buồn. Từ tận đáy lòng, mình chia buồn với những ai yêu quý SHINee và Jonghyun.

 

Mình chỉ biết và nghe vài bài nhạc của SHINee chứ không hẳn follow nhóm nên gọi là có tình cảm đặc biệt thì không phải, nhưng vì chung một nhà với DBSK và Super Junior nên ở Shinee có một cảm giác gần gũi với mình mà đại đa số những nhóm nhạc khác không có. Đối với mình, SHINee là năm cậu bé tươi sáng như ánh mặt trời và vô cùng ngoan ngoãn. Lần đầu tiên mình nghe tin, kể cả không phải là fan, mình cũng vô cùng sốc. Mình lại là một người khá nhạy cảm ở những vấn đề thế này nên ít nhiều vẫn buồn. Jonghyun mất đi cũng giống như một tia nắng trong nhà SM vụt tắt vậy.

 

Đọc thấy lá thư của cậu, xem được đoạn đưa tiễn cậu, lòng mình cũng thắt lại và không cầm được nước mắt. Và bản thân mình cũng khó kiềm được sự phẫn nộ khi nhìn thấy đây kia còn nhiều dòng chữ không hay về việc cậu tự ý rời bỏ cuộc sống này. Thi thoảng lại có những bài về người này người kia tự tử và kèm theo đó là những lời bình luận ác ý hoặc phẫn nộ.

 

Mình viết mấy dòng này chỉ muốn nói, dù bạn có hay không có tình cảm với người đã khuất thì người ta cũng qua đời, xin hãy để lại chút tôn trọng cho họ. Bạn chẳng mất mát gì khi làm vậy và những người đã mất thì mất mát quá nhiều. Bạn chẳng là ai để có quyền phẫn nộ cho chuyện họ tự ý bỏ đi như thế cả. Chẳng ai trong chúng ta có quyền gì phán xét những khó khăn và những nỗi đau họ đã trải qua. Nên nếu đối với cả người đã khuất mà bạn cũng không nói được lời tử tế, thì tốt nhất đừng nói.

 

Và cũng xin đừng trách cứ gì việc họ đã không đủ mạnh mẽ (như bạn?) để chống chọi với cuộc sống này. Nỗi đau là không thể so sánh. Một số người may mắn sinh ra với một tinh thần khỏe mạnh và một số người thì không như thế. Bạn sẽ mãi mãi, mãi mãi, mãi mãi không hiểu được những sự vật lộn bên trong họ, những sự bức bối và đau đớn đến nghẹt thở bên trong họ và cả ý muốn khao khát được giải thoát khỏi nỗi đau đó. Một người sinh ra nghĩ nhiều về cái chết vốn không phải là điều hay ho hoặc đáng tự hào, đó vốn là một bước lùi trong cuộc sống rồi. Mình là một người như thế. Nhưng mình hoàn toàn không cổ súy cho việc tự sát. Cảm thông và thấu hiểu không tương đương với chuyện ủng hộ. Mình không mong một ai đó sẽ dựa vào sự đồng cảm của xã hội cho hành động này mà thực hiện nó. Vì sau cùng, đó là một trong những cách đau đớn nhất mà bạn có thể làm với người yêu thương mình. Nỗi đau này có thể biến một người từ việc có tinh thần khỏe mạnh trở nên yếu đuối, có thể khiến một người mạnh mẽ nhất trở nên vỡ vụn. Sự kiện tự sát liên hoàn sau một vụ tiêu biểu có khả năng xảy ra rất lớn. Nên mình mong những người yêu quý Jonghyun hãy cố gắng vượt qua nỗi đau này và tiếp tục sống.

 

Năm nay mình có một người bạn cũng ra đi vì tự sát. Năm nay một ca sĩ mình yêu thích cũng ra đi vì tự sát. Và mình thì vẫn còn đây. Nếu có bạn nào biết mình ngoài đời, sẽ thấy mình vô cùng hớn hở. Rất nhiều bạn lần đầu gặp mình xong đều ngạc nhiên vì sao mình trông lại vui vẻ và khác hẳn mấy dòng chữ mình viết trong fic. Để có thể vui vẻ và… còn sống đến giờ này, mình cũng đã đấu tranh nội tâm vô cùng nhiều. Con người mình có một điểm hay ho là rất ít khi bị áp lực, gần như chẳng bao giờ thấy stress. Mình chỉ thấy buồn và trống rỗng. Có những lúc mình thấy cuộc sống vô nghĩa đến độ hoàn toàn không có một chút cảm giác gì với vạn vật xung quanh. Những cảm xúc này đến thường xuyên và nhiều đến nỗi nó tích tụ thành hẳn một quả cầu chỉ chờ mình rạch tay một phát cho nổ thôi. Có một số người từ khi sinh ra đã có xu hướng tự sát rồi. Và hình như mình là một trong những người đó. Thế nên, cứ mỗi lần có người thân hay người yêu hay bất kỳ ai mình yêu quý mà ra đi vì tự tử, mình đều có một suy nghĩ: “Sao mình vẫn còn đây nhỉ?” Nhưng mình lại không bị trầm cảm. Mình hiếm khi nghĩ hay tự nhận mình trầm cảm, càng không muốn nói mình như thế vì mình còn chả biết stress là cái gì cơ mà. Những suy nghĩ về trống rỗng, cái chết và đám tang cứ thế tự nhiên xuất hiện như thể nó là một phần của con người mình vậy.

 

Người bạn đã mất của mình cũng là một người mà cái chết bao trùm lên cậu ấy nhiều hơn sự sống. Mà đó cũng là cách bọn mình biết nhau. Ở thời điểm tăm tối nhất trong đầu mình thì dường như chỉ có cậu ấy là người hiểu được. Bọn mình từng chuyền tay nhau những tập tự truyện về cái chết, từng cùng tham gia những cộng đồng “rủ nhau đi chết”, từng nói về những chuyến đi không có ngày về, từng nếm máu của nhau và vài ba hoạt động kinh dị khác không lành mạnh cho sức khỏe tinh thần lắm. Bọn mình cũng từng ngồi cạnh nhau dưới mái hiên nhà, trời mưa rả rích, rồi kể cho nhau nghe những ảo tưởng về cái chết trong đầu từng người. Cậu ấy nhìn được thế giới qua lăng kính của mình và ngược lại, mình cũng đắm chìm trong lăng kính của cậu ấy một khoảng thời gian khá dài. Bọn mình hứa sẽ để cho người kia nhìn thấy giây phút cuối cùng của nhau. Bọn mình hứa sẽ giết nhau.

 

Hai đứa không phải quá thân, càng chẳng phải soulmate, nhưng ở riêng mảng này thì dường như hiếm có người nào hiểu mình đến thế. Nếu không phải lúc đó mình có Tử, thì chắc bọn mình đến với nhau rồi đấy. Mà nếu đến với nhau thì chắc chẳng còn mình ngồi đây viết mấy dòng này. Hai đứa duy trì gặp nhau mỗi năm từ một đến hai lần, thi thoảng nhận ra à năm nay vẫn còn sống. Và cũng đến cái ngày mà cậu ấy nói với mình cậu ấy sẽ thực hiện chuyến đi cuối cùng trong đời. Cậu ấy bảo, nếu quay về thì hẳn là quay về luôn, nếu không tức là cũng đã đến lúc rồi. Đương nhiên mình chẳng ngăn cản. Và bọn mình ôm nhau. Rồi vài hôm sau cậu ấy vác ba lô lên đi. Bẵng đi một tuần, cậu ấy chết. Và hãy tin mình, lúc đó mình đón nhận tin cậu ấy ra đi vô cùng bình thản, như thể hiển nhiên nó phải vậy. Mình, không một giọt nước mắt, không một chút đau lòng, đi thông báo với những người cần biết. Cứ như thế cho đến khoảng ba ngày sau thì gần như mình gần như gục ngã.

 

Lúc đó mình cảm thấy bản thân mới vớ vẩn làm sao. Mình rõ là đã biết trước người ta sẽ ra đi, chẳng phải mình cũng từng là một phần trong đó sao, vì cớ gì mà phải đau buồn? Nhưng mình vẫn dằn vặt bản thân. Mỗi đêm đều không ngủ được, mỗi đêm câu hỏi “Vì sao mình vẫn ở đây?” cứ hiện lên trong đầu. Mỗi đêm mình đều nghẹt thở như thể ai đó đang siết lấy tim mình. Mình đã nghĩ, thật ra thì có tình cảm gì để buồn cơ chứ. Cơ mà nó vẫn tự nhiên diễn ra như thể khi cậu ấy còn sống, hai đứa thân thiết đến không rời vậy. Con người mình mới giả tạo làm sao, mình nghĩ thế. Và càng ngày suy nghĩ tiêu cực càng nhiều, mức độ càng tăng tiến. Mọi thứ cứ thế diễn ra trong đầu mình như đánh trận hết mấy tuần liền. Thay vì người ta càng có thời gian làm đau đớn nguôi ngoai, thì bên trong mình lại như tiến hóa ngược vậy. Như thể mình đang trả giá cho ba ngày đầu tiên, thời điểm mà mình không có cảm xúc, không có nước mắt và không có đau lòng. Và rồi bẵng đi sau này, khi mà tâm trạng tạm yên ổn thì Facebook lại nhắc vài ba kỷ niệm hồi xưa trong mục On This Day. Cứ mỗi lần như vậy, thì tất cả các quá trình kể trên đều tuần tự lặp lại.

 

Rồi thì Chester Bennington qua đời, cũng vì tự sát. Vẫn y như thế, vài ngày đầu tiên mình chẳng có cảm xúc luôn. Nhưng sau đó thì những điều đã xảy ra với mình khi cậu bạn mình qua đời lại xuất hiện. Cứ thế và cứ thế, đến tận bây giờ.

 

Nhưng mình vẫn sống nhăn. Mình đoán là hiện nay sự níu kéo của mình đối với cuộc sống ngày càng nhiều. Mình được gia đình bạn bè yêu thương, có người chia sẻ với mình ở những vấn đề khác và mình có thêm một thành viên khác trong gia đình mà khi nhìn đến nó mình nghĩ được nhiều về tương lai hơn là cái chết. Mình thật may mắn. Mình rất may mắn. Và mình mong mọi người đều may mắn hoặc mạnh mẽ hơn cả mình để sống.

 

Vì sao mình lại kể chuyện quá cá nhân như vậy? Xin lỗi nếu những câu chuyện trên làm phiền đến bạn. Mình chỉ muốn nói ở góc nhìn một người từng trải qua vài ba việc tương tự ở cả hai thế giới (thế giới người muốn tự sát và thế giới người có người thân tự sát), mình mong mọi người hãy mở rộng tấm lòng một chút, có một cái nhìn bao dung với con người. Và càng mong hơn những người còn sống hay tiếp tục sống. Một người chết đi là một nỗi đau, hãy để nó có cơ hội dừng lại chứ đừng để nó lan truyền bằng cách tạo nên một nỗi đau mới khi bản thân mình cũng ra đi. Những người không liên can, xin đừng “phẫn nộ” giùm khi một ai đó chọn cách kết liễu đời mình. Bản thân họ cũng đã rất khổ sở với quyết định đó rồi. Và vì nỗi đau không thể so sánh, chuyện bạn còn sống với cuộc đời mình không đồng nghĩa với việc bạn mạnh mẽ hơn người ta.

 

Mọi thứ trên đời này chỉ đều dừng ở khái niệm tương đối. Cậu ấy chỉ tương đối đau buồn và bạn cũng chỉ tương đối hạnh phúc. Cậu ấy tương đối yếu tinh thần và bạn tương đối khỏe mạnh.

 

Mọi người chỉ đang tương đối sống.

 

R.I.P Jonghyun.

2017.12.22

 

Advertisements

[SHVBĐ] Chiếc mũ nồi xanh

Lời nói đầu: Ookami rất tiếc khi phải drop Sói Hoang và Bóng Đêm, nhưng do thời gian lâu quá rồi nên cũng khó viết lại vì bị mất fic một lần. Hôm nay tìm thấy bài thơ này, vốn là viết dành riêng cho Sói Hoang, nghĩ khó có dịp đưa nó vào fic nên post luôn. Để Kami giải thích một chút về cốt truyện chứ không lại thấy không liên quan. Phần giải thích dưới đây không bao gồm mảng về bức họa chết vì cũng không liên quan nốt, chỉ đơn thuần nói về nhân vật Yunho.

 

Theo cốt truyện lúc trước Kami viết (và đã bị mất uhuhu), đây thật ra là một bài đồng dao bọn trẻ hát ở gần khu vực Yunho đi lính vài năm về trước. Nhân vật Yunho trong fic bị PTSD (rối loạn căng thẳng sau chấn thương tâm lý). Đây là loại hội chứng tâm lý rất dễ thường thấy sau khi một người bị sang chấn về thể xác hoặc tinh thần, rất nhiều người lính trở về sau chiến tranh mắc phải hội chứng này. Nhìn thấy quá nhiều cái chết xung quanh mình, Yunho lúc đó dần cho rằng mọi sự đều trở nên vô nghĩa. Hắn bị ám ảnh bởi cái chết của đồng đội, bạo lực, súng đạn và màu đỏ của máu hòa lẫn trên nền xanh của chiếc mũ lính.

 

Trong thời gian đóng quân tại đây, Yunho khá thân thiết với hai anh em mồ côi nọ ở làng lân cận. Hai bạn nhỏ này khoảng từ 9 đến 13 tuổi, luôn hát bài đồng dao này mỗi khi đi trên đường. Trong một lần nọ giao chiến nọ thì người em trai bị dính đạc lạn và chết. Người anh đã cõng xác người em chạy đến tìm Yunho, là người lớn đáng tin cậy nhất và ở gần hai đứa bé nhất khi chuyện xảy ra. Yunho là quân nhân, không phải là bác sĩ. Dù vậy, người em cũng đã trút hơi thở cuối cùng trên vai của anh mình từ rất lâu trước đó. Yunho lần đầu tiên nhìn thấy một đứa trẻ chết, và đứa trẻ còn lại đang nhìn mình với ánh mắt tràn đầy hy vọng nhưng vô cùng kiên cường. Rạng sáng hôm sau, Yunho bắt gặp người anh vừa chôn em mình dưới một gốc cây vừa hát bài đồng dao. Đến chiều tối thì người ta báo cho hắn biết người anh đã treo cổ tự tử ngay trên mộ em. Từ đó, bài đồng dao này đi theo Yunho đến suốt cuộc đời còn lại, gợi nhớ đến loạt sự kiện trên kèm theo cảm giác uất hận và bất lực của chính mình.

 

Yunho mất khá nhiều thời gian để chôn giấu cú sốc tâm lý này đủ sâu để đánh lừa bản thân rằng nó chưa từng xảy ra, cho đến khi gặp được Jaejoong. Jaejoong có đôi mắt nhiều hy vọng và kiên cường của người anh khi đem xác em mình đến tìm Yunho. Ở cuối chap 8, có một đoạn Jaejoong bị tổn thương bởi Yunho và đôi mắt của cậu khi đó đã kéo toàn bộ ký ức tàn khốc trên trở về.

 

Bài đồng dao này nói về hình ảnh chiến tranh và máu qua nhịp điệu vui tươi của thơ bốn chữ để phù hợp với giọng hát của trẻ con (ôi sao giống viết văn hồi đi học quá…). Hình ảnh chiếc mũ nồi xanh của người lính được xem như linh hồn của họ, chạm đất là đã ra đi. Jung Yunho vẫn giữ một chiếc mũ nồi xanh ở trong tủ. Một ngày nọ, hắn đưa cho Jaejoong giữ để làm tín vật trong một cuộc giao kèo. Đối với Yunho, Kim Jaejoong lúc đó đã là hiện thân cho “chiếc mũ nồi xanh” của mình. Đột ngột, hắn tìm không thấy cậu (nói chung là đời bạn Jaejoong có biến), thứ duy nhất hắn còn tìm thấy được là chiếc mũ nồi để trên giường. Mất Jaejoong coi như mất mũ nồi, mất mũ nồi xem như không còn linh hồn, Yunho hoàn toàn mất trí và phát điên. Khúc sau mà kể thì coi như kể luôn ending rồi nên thôi mình tạm ngừng ở đây. Bài đồng dao có chút tẹo mà lảm nhảm dài quá rồi.

 

Mọi người xem vui nhé, ai có thời gian thì viết vài câu comment cho mình đọc đỡ buồn với nha! 😀

[War doesn’t determine who is right, only who is left.] 

 

_____________________________

 

CHIẾC MŨ NỒI XANH

 

Súng chiến trường đỏ

Súng chiến trường đen

Vấy bùn da thịt

Đỏ máu đôi chân

Rực sáng đạn bom

Mũ xanh ngay ngắn

Mũ xanh lúc lắc

Mũ xanh rớt đất

Mũ xanh đi đâu?

 

Lính thủy đánh bộ

Lính chiến trường xa

Cảm tử xông pha

Chỉ huy ra lệnh

Mũ xanh tàn tạ

Mũ xanh ngoài xa

Thăm thẳm bùn đen

Mũ xanh rớt đất

Mũ xanh đi đâu?

 

Chiến sĩ bùn đen

Đỏ da xanh mũ

Hòa vào đất mẹ

Súng chiến trường đạn

Súng chiến trường bom

Nổ tung xanh đỏ

 

Chiếc mũ nồi xanh

Linh hồn chiến trận

Linh hồn người lính

Đỏ thẫm trộn đen

Linh hồn biến mất

Linh hồn vụt bay

Lính đâu lính đâu?

 

Lính thủy đánh bộ

Lính chiến trường xa

Cảm tử xông pha

Quân ta đột kích

Chỉ huy ra lệnh

Ngoài tiếng pháo xa

Chiếc mũ của ta

Tan ra thành khói

Màu xanh của mũ

Linh hồn người lính

Linh hồn quân ta

Tan vỡ thành ma

Thây ma thắng trận

 

Bốt đen vùi sông

Da ngăm vùi máu

Súng ta vùi đạn

Bom mìn vùi thây

Chiếc mũ nồi xanh

Thẳm sâu bùn đất

Vì ngươi ngay ngắn?

Vì ngươi lúc lắc

Rớt xuống bùn đen

Mũ xanh biến mất

Đi đâu đi đâu…

 

25.09.2009

 

 

 

Yunjae drabbles for Come Back 2015

YunJae comeback 2

YUNJAE DRABBLES 

#YUNJAECOMEBACK2015

Author: Ookami

Genre: pink

A/N: viết vội vài dòng tặng mọi người nhân ngày vui đại thắng. Vui ngủ không được luôn.

Cám ơn Saphia cưng đã làm cho ss cái cover photo nha.

Summary:

Vậy là sau 6 năm lén lút, chúng tớ cũng công khai gặp nhau.

…………..

1.

Trời nắng chang chang. Nửa tiếng nữa là đến lượt cậu diễn rồi. Hôm nay Jaejoong đột nhiên có chút lo lắng. Đã đi diễn lâu đến như thế mà còn hồi hộp sao, hôm nay thì có gì khác mọi hôm cơ chứ. Cậu gật gù, chắc là lo lắng âm thanh ngoài trời không tốt bằng âm thanh của Tokyo Dome rồi. Ca sĩ vẫn là sợ nhất âm thanh dở, bao nhiêu giọng sẽ bị phô ra một cách tệ hại nhất hết.

Nhưng mà, hình như cái cậu lo lắng không phải thế. Mồ hôi cứ đổ ra liên tục. Vừa đi đi lại lại với chiếc earphone trên tai cậu vừa cố hát theo giọng mình để không quên lời.

“Chú chú.” – một thằng bé đột nhiên khều cậu – “Có chú gì đưa nè!” – vừa nói nó vừa với bàn tay tròn mũm mĩm đưa cho cậu một mẩu giấy rồi chạy biến.

“Chưa diễn thì mau đội nón vào coi chừng cảm.”

Jaejoong nhíu mày. Cảm rồi chứ coi chừng gì nữa. Cậu đang bị say nắng, lại còn lo lắng khi phải diễn trước toàn thể quân đội nữa. Nhưng mà… thời buổi này ai lại chuyền giấy? Làm như không có số điện thoại vậy.  Jaejoong cảm thấy khó hiểu, cậu liền lôi điện thoại ra bấm:

<Sao không nhắn tin mà đưa giấy lộ liễu vậy?>

Tít tít. Tin nhắn tới ngay lập tức.

<Hồi nãy kẹt mạng hay sao ấy, nhắn mãi đều báo lỗi không chịu gửi đi.>

<Thế thì ra đây mà nói.> – vừa nhắn đáp trả, Jaejoong vừa lắc đầu.

<Vẫn chưa quen.>

<Chưa quen cái gì? Làm như thật sự là 6 năm không gặp hay sao? Mới hôm trước còn cùng tụi Yoochun đi uống rượu.>

Tít tít. Tin nhắn tới sau một vài phút im lặng. Jaejoong mở ra xem, đột nhiên cảm thấy cả người nóng bừng. Quả thật là không xong rồi, chắc phải uống một viên thuốc trước khi diễn, hẳn là bản thân thật sự say nắng lắm.

Nhưng mà, cậu đọc đi đọc lại tin nhắn, sao bao nhiêu năm rồi Jung Yunho này vẫn cứ như vậy không thay đổi cơ chứ. Làm cậu không thể nào mà không đỏ mặt.

Cậu nhét điện thoại trở vào túi quần, quên mất không tắt màn hình, trên đó vẫn còn đang hiện ra một dòng chữ đáp trả từ số của Jung Yunho:

<Thì vẫn là chưa quen việc đứng gần cậu mà không ôm lấy một cái đó. Ở đây đông người như vậy…>

2.

Binh nhất Lee hôm nay cảm thấy Jaejoong hyung rất lạ, liền quay sang nói với binh nhất Han:

“Anh có thấy Jaejoong hyung hôm nay khác khác so với mọi ngày không? Cười quá nhiều luôn.”

“Ngày nào hyung ấy chẳng cười.” – binh nhất Han nhíu mày, đáp đại, mắt còn đang tăm tia mấy cô gái xinh đẹp đứng bên ngoài hàng rào vừa la ó vừa cầm điện thoại quay phim.

“Nhưng có cười như khùng giống hôm nay đâu.” – binh nhất Lee nhăn nhó.

“Cậu đừng nhăn nhó nữa!” – binh nhất Han quay sang nhìn bạn rồi miễn cưỡng dời tầm mắt từ các cô gái kia sang Jaejoong hyung – “Đúng là có chút lạ. Hôm qua hyung ấy không ngủ được. Tôi nghe nói khi người ta không ngủ được một đêm, bị quá giấc rồi sẽ có lúc trong người sản sinh ra nhiều chất gây phấn khích, giống như café vậy đó.”

“Thật hả? Tôi cảm thấy Jaejoong hyung đúng là rất không ổn. Nghe đồn U-Know Yunho của DBSK đến làm MC, có phải gặp lại bạn cũ nên vui mừng không?”

“Này, người ta có vui mừng vì gặp lại bạn cũ hay không có phải việc của cậu đâu!”

“Tại vì, mọi hôm thì hyung ấy dù cười trông vẫn rất kool. Hôm nay lại… trông dễ thương làm sao ấy.”

Nghe đến đây, binh nhất Han liền quay sang bóp mặt binh nhất Lee khiến mặt cậu đỏ bừng:

“Cậu nhìn sang đây. Tôi mới là dễ thương đây này! Nhìn tôi, để yên cho Jaejoong hyung phấn khích đi.”

……..

Ở cách đó không xa, Jung Yunho mặc quân phục đỏ đang được stylist chỉnh áo đã nghe rõ câu chuyện phía trên. Hắn chẳng cảm thấy vui mừng, đột nhiên trong lòng nảy sinh sự khó chịu.

“Vì sao lại không ngủ? Mặt đỏ như thế kia có phải do cười nhiều không? Hay bị say nắng rồi? Hay là uống rượu? Mà không, làm sao uống rượu trong quân đội được. Thế thì bị làm sao? Nhưng mà… đúng là… dễ thương thật. Ah, cũng lâu lắm rồi… Lần cuối cùng thấy cậu ta đỏ mặt chính là lúc… hà hà hà…”

“Yunho-ssi.”

“Hà hà hà… vẫn còn nhớ lúc đó! Cậu ta mặt đỏ như trái gấc. Hà hà hà!!”

“Yunho-ssi!” – giọng của nhân viên phục trang bất thình lình lôi hắn ra khỏi suy nghĩ.

“À vâng?”

“Đến lúc lên sân khấu rồi ạ!”

“Vâng…”

“Anh tập trung nhé!” – nhân viên phục trang lại nhắc nhở – “Lần này quan trọng đấy! Fighting!”

“Vâng, cám ơn anh. Tôi rất tập trung đây ạ!”

Nhân viên phục trang, không rõ là người xứ nào hay ở đâu, trước khi dọn đồ đi liền buông thõng một câu nhẹ tựa lông hồng, âm điệu vừa đủ hai người nghe.

“Tập trung vào sân khấu chứ không phải Kim Jaejoong đâu đấy! Anh đừng nhìn người ta nữa, mòn cả mặt bây giờ. Tôi chỉnh cho anh áo mất mười phút thì anh nhìn cậu ta cũng hết mười lăm phút đấy.”

“À…v… vâng…”

3.

“Jaejoong huyng, em xin lỗi. Hôm nay chính em tự nguyên theo để chăm nom đồ đạc cho anh mà bây giờ lại thế này. Em tìm không thấy balô và áo khoác của anh đâu cả!” – binh nhất Yoo tiến đến chỗ Jaejoong và lí nhí – “Em chỉ vừa đi toilet vào đã thấy mất tiêu.”

“Đừng lo, không mất được đâu. Lều của quân đôi, ai mà dám lấy!” – Jaejoong vừa đi vừa khẳng khái vỗ vai binh nhất Yoo.

“Nhưng em tìm không thấy nữa. Em không biết nó ở nơi nào luôn. Balo của hyung nhiều thứ rất nặng, lại còn áo khoác, ai mà lấy làm gì em cũng không hiểu!”

Thấy cậu ta lí nhí hoài không thôi, Jaejoong liền nói:

“Em đừng bận tâm nữa. Cũng không có gì quan trọng. Trong lều nhiều người như vậy, chắc có ai đó cầm giùm rồi.”

“Ai cơ chứ…”

“Tưởng cậu bỏ quên!” – binh nhất Han từ đâu đi ngang, vỗ vai binh nhất Yoo nói lớn – “Jung Yunho-ssi tiện tay đem đi rồi, thấy hyung ấy đi cửa sau đó.”

“Thế hyung ấy đem đi luôn à?” – binh nhất Yoo hoảng hốt.

“Luôn gì mà luôn, tối nay thể nào chẳng…” – đang nói nửa chừng, nhận được ánh mắt của Jaejoong binh nhất Han liền im bặt – “Ờ, thôi thì không sao đâu, một lát nữa chắc Yunho-ssi sẽ nhờ người gửi lại cho Jaejoong hyung.” – nói rồi chạy biến.

Cùng lúc đó, Jaejoong liền nhận được một tin nhắn:

“Đồ của cậu cậu không lo giữ. Tối nay tự qua đây mà lấy lại nhé.”

4.

Hôm nay Kim Jaejoong phải diễn tận ba, bốn bài mà cậu lại bị sốt. Tối hôm qua cậu không ngủ được bệnh lại càng nặng. Trời hôm nay nắng như thế rõ là càng không ổn. Vậy mà chẳng hiểu vì sao hôm qua lại trốn ra ngoài đến tận khuya mới về. Về rồi lại thao thức. Sáng dậy thì phấn khích lạ kỳ mà người thì nóng bừng. Tôi ở chung phòng mà nghĩ mãi không ra. Đến tận khi nhìn thấy ánh mắt cậu ta với Jung Yunho kia chạm nhau thì đột nhiên vỡ lẽ. Từ ngày ở chung phòng với Kim Jaejoong nam tính vững chãi đến nay, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ấy cúi đầu ngượng ngùng, lại còn cười xấu hổ. Đúng là sống lâu thì cái gì cũng thấy được.

5.

“Hôm nay Jaejoong hyung diễn mà không cởi áo nha!” – một binh nhất đùa trong lều nghỉ.

“Đùa hoài. Diễn cho quân đội mà cởi cởi cái gì!” – Jaejoong bật cười, phẩy phẩy tay.

“Thế nếu không diễn cho quân đội thì hôm nay cậu cũng cởi sao?” – Jung Yunho đi ngang, hỏi bâng quơ.

“Sao cơ?” – Jaejoong chột dạ.

“Tôi hỏi là nếu hôm nay là buổi concert bình thường thì cậu có cởi áo không?” – Yunho ngừng, lại nhìn vào mắt Jaejoong nhoẻn miệng cười hiền.

“Ơ… kh… không…” – Jaejoong đổ mồ hôi hột, chẳng ai kịp thấy nụ cười hiền kia vừa rồi trong tíc tắc đã khẽ nhếch một bên mép rất gian. Chẳng ai hết, trừ cậu.

“Sao lại thế. Cứ cởi như bình thường khán giả mới hứng thú chứ.” – rồi tỉnh như không, Yunho quay lưng đi, vừa đi vừa nói, miệng không giấu được một nụ cười mở rộng đến mang tai.

“Này, lấy cho tớ chai nước!” – không biết phải làm sao, Jaejoong đành đánh trống lảng với binh nhất trong lều.

Jung Yunho vừa đi vừa cười đắc thắng, trong đầu suy nghĩ:

“Thật dám cởi sao? Cởi ra mọi người sẽ thấy hết mấy vết tôi để trên ngực cậu. Hừ! Chừa tật hát sung rồi quăng áo đi nhé!”

The end. 

List thanh toán “Những gương mặt từ ký ức”

DSC_1007

Thành thật xin lỗi các bạn follow WordPress giờ mình mới post cái này. WP nó chặn mình mà loay hoay lu bu mãi. T_T

Các bạn đã thanh toán cho sách sẽ đi theo thứ tự dưới đây:

 

1 . Đào Thu Nguyệt Minh 28/5

2 . Huỳnh Nữ Ngọc Hân 29/5

3 . Nguyễn Thị Bích Hạnh 29/5

4 . Phạm Thị Hoài 29/5

5 . Trần Tú Anh 29/5

6 . Trương Đài Lan Ngọc 30/5

7 . Trịnh Phương Anh 30/5

8 . Đào Thị Đoan Trang 30/5

9 . Nguyễn Diệp Vi Anh 30/5

10 . Huỳnh Hiệp Kỳ Duyên 30/5

11 . Hàng Yên 2/6

12 . Đỗ Hà Thu 3/6

13 . Phan Thị Tuyết Hường 3/6

14 . Bùi Mỹ Linh 3/6

15 . Doãn Diệu Duyên 3/6

16 . Đào Thị Thu Liễu 3/6

17 . Trịnh Đinh Đan 3/6

18 . Bảo Ngọc Nhi 4/6

19 . Cao Thị Thanh Tâm 4/6

20 . Ngô Phạm Thanh Trúc 4/6

21 . Nguyễn Thị Kim Quyên 4/6

22 . Nguyễn Ngọc Quỳnh 4/6

23 . Nguyễn Phạm Phương Quỳnh 4/6

24 . Trần Thanh Trúc 5/6

25 . Nguyễn Hoàng Ngân 5/6

26 . Trần Lăng Quyên 6/6

27 . Huỳnh Như Ngọc 6/6

28 . Nguyễn Phan Diệu Linh 6/6

29 . Nguyễn Hồng Nhung 6/6

30 . Phạm Bùi Phương Thảo 6/6

31 . Đỗ Thị Thùy Trang 6/6

32 . Nguyễn Ngọc Anh Thư 6/6

33 . Công Thị Thùy Linh 9/6

34 . Phạm Ngọc Đan Thanh 10/6

35 . Tống Thanh Quế Hương 11/6

36 . Nguyễn Hồng Đan Thanh 11/6

37 . Phạm Thanh Ngọc Trân 11/6

38 . Đỗ Phương Anh 11/6

39 . Ngô Hà Anh 12/6

40 . Chu Thị Hải Yến 12/6

41 . Nguyễn Khuê An 12/6

42 . Nguyễn Hằng Nga 12/6

43 . Đào Phương Chi 12/6

44 . Trần Thị Hải 16/6

45 . Tạ Minh Thu Hà 17/6

46 . Nguyễn Quỳnh Trang 19/6

47 . Nguyễn Lê Phương Uyên 19/6

 

[Hết]

Mở order “Những gương mặt từ ký ức – tuyển tập oneshots”

Cover NGMTKU

1. Lời nói đầu:

 

Đáng lý ra quyển này đã được in hồi tháng 02, nhưng mà nhiều rắc rối trục trặc quá bây giờ mới ra lò được đây. Phải nói đây là quyển sách Kami tốn nhiều công sức nhất, cũng gặp nhiều khó khăn nhất tính đến bây giờ. Cũng đã cố hết sức nên nếu ai có thấy gì sơ suất thì cũng nói Kami một tiếng để Kami sửa chữa và mong mọi người thông cảm nhé.

 

Lần này cũng đã cải thiện tình trạng đóng gáy cho mọi người, ehehe!

 

Đây là tuyển tập những truyện ngắn về DBSK mình thích nhất. Những câu chuyện trong này ít nhiều đều nói lên con người và suy nghĩ của mình đó. ^

 

 

2. Thông tin sách:

 

Ficbook: Tuyển tập oneshots Những gương mặt từ ký ức – Ookami.

1 Set bao gồm: 1 ficbook + 2 bookmarks.

Khổ sách: nhỏ hơn A5 (bằng khổ của Forgotten Seasons).

Bìa:cán lụa, gấp mép.

* Bìa và poscard: designed by Saphia Nguyễn.

* Bookmark: designed by Ookami.

 

Giá tiền: 150,000đ/set.

 

–       Khoảng hơn 300 trang. Dày gần bằng LKTC nhé.

–       Cắt khổ giấy như sách bán bên ngoài nhà sách, gọn nhẹ dễ cầm.

–       Đặc biệt để cám ơn các bạn đã ủng hộ mình trong những đợt sách vừa qua, đồng thời Kami ăn mừng việc sau rất rất nhiều trắc trở, sách cuối cùng cũng ra lò thì đợt này sẽ có quà nhé:

o   Mỗi quyễn “Những gương mặt từ ký ức” sẽ được tặng kèm một poster nhỏ (designed by Saphia Nguyễn).

o   20 quyển random sẽ có một món quà nhỏ xíu xiu (hoặc bự bự, hoặc mỏng mỏng…) đi kèm. Chưa biết là quà gì, ai hên xui thôi ah~~~ =)))) Chỉ bạn nào nhận sách rồi mới biết quà của mình là gì thôi nhé. Sau khi chốt danh sách thanh toán thì Kami sẽ post danh sách 20 bạn được nhận quà nha. Hoàn toàn random.

o   10 bạn thanh toán đầu tiên sẽ được nhận một poster DBSK khổ A1 (hình như thế… =))) cái khổ nào mấy bạn thấy ở ngoài hay bán đó, lol).

o   Vì đây là một quyển sách chứa rất nhiều yêu thương, nên bé nào sắp thi Đại học thì nhắn mình một tiếng, nhất định Kami sẽ gửi tặng kèm một note chúc thi đậu tận tình ah.

 

 

3. Phương thức thanh toán:

 

Như cũ, mọi người gần xa, bất kể là nhận sách ở đâu cũng vui lòng chuyển khoản trước cho Ookami qua tài khoản Vietcombank. Vì nhiều lý do, Ookami không thể nhận tiền trực tiếp và đưa sách được. Mong mọi người thông cảm!

 

Tên: Phạm Tường Vi

Số tài khoản: 007 1000 675 307

Ngân hàng Vietcombank – chi nhánh Lê Quang Định, HCM

 

Lưu ý giùm mình khi chuyển nhớ ghi nội dung như sau: “Tên. Số cuốn. Số tiền.”

Ví dụ: “Minh Hằng. 1 cuốn. 180k.” (tức là số tiền bao gồm cả tiền sách lẫn tiền ship)

Chỉ cần thế, không cần ghi dài hơn đâu.

 

Ookami sẽ update danh sách những bạn đã chuyển tiền trong ngày. Nên mọi người thay vì nhắn tin / email hỏi Ookami thì chịu khó lên xem danh sách tìm tên mình nhé.

 

 

4. Phương thức order:

 

–       Thời hạn nhận mẫu order: 2014.05.28 – 2014.06.08.

–       Thời hạn gửi thanh toán: 2014.05.28 – 2014.06.10.

 

Ookami nhận order chính thức theo mẫu order bên dưới qua 3 địa điểm sau (ngoài những chỗ được liệt kê dưới đây thì tất cả các order khác đều không hợp lệ):

–       Facebook: http://www.facebook.com/pages/OOKAMI-DBSK-Fanfic/258321454184451

–       WordPress: https://ookamitheseth.wordpress.com

–       Email: misstuongvi@gmail.com

 

Mọi thắc mắc đều có thể liên hệ 3 địa điểm trên, Ookami sẽ trực tiếp trả lời ngay khi có thể. Thứ tự chuyển sách sẽ là thứ tự Ookami nhận được thanh toán của mọi người, ai thanh toán sớm thì sẽ được ưu tiên gửi sách trước.

 

Mẫu order:

 

Họ và tên thật (*):

Địa chỉ liên lạc cụ thể (để gửi sách):

Số điện thoại:

Số lượng order:

Số tiền thanh toán (**):

Email (vui lòng ghi thật chính xác):

Hình thức ship:

Nhận sách trực tiếp ở? (***):

 

 

(*) Họ tên phải là họ tên người nhận tại địa chỉ trong mẫu order, chứ đừng ghi tên của mình mà địa chỉ lại của nhà bạn thân thì không được đâu, sách gửi sẽ không tới đó. Lần trước có mấy trường hợp như thế rồi ah. Hoặc có bạn ghi đúng địa chỉ mà tới nơi lại không có người tên như thế ra nhận, đến không ai ở nhà,…

 

(**) Những ai không rõ phần này – dành cho các bạn muốn ship nhiều mà không thấy trường hợp của mình trong các phương thức ship hàng thì hãy để chữ “chưa rõ”, Ookami sẽ tính ship và báo số tiền lại cho bạn. Không trả lời câu hỏi cho các bạn nhận sách trực tiếp ở phần này.

 

(***) Chỉ dành cho các bạn ở HCM muốn nhận sách trực tiếp.

 

 


 

5. Phương thức vận chuyển:

 

Gồm 2 hình thức: chuyển bưu điện và nhận trực tiếp tại HCM. Do nặng gần bằng LKTC nên giá ship tương đương.

 

  1. Bưu điện (phí cho 1 quyển + 1 hộp):

* Phí cho 1 set + 1 hộp:

Chuyển thường (toàn quốc): 27,000đ

Chuyển nhanh:

–       Hà Nội: 60,000đ

–       HCM: 50,000đ

 

*Phí cho 2 set trở lên: cộng thêm 20,000đ cho mỗi set thêm – áp dụng cho cả chuyển nhanh lẫn chuyển thường.

 

Các bạn ở HCM muốn ship bưu điện mình rất đề nghị hãy dùng ship thường, vì trong nội thành ship nhanh đắt tiền mà cũng bấy nhiêu thời gian đến nơi.

 

  1. Nhận trực tiếp:

 

Khu vực bệnh viện Gia Định – Quận Bình Thạnh.

 

Những bạn nào muốn nhận sách trực tiếp ở đâu thì ghi vào mẫu order nha, Ookami sẽ chủ động liên lạc với bạn để đưa số điện thoại và địa chỉ. Nên mọi người ghi mẫu order cho chính xác nhé.

 

 

* * *

 

 

~~~~ Bây giờ mở order~~~, các bạn đặt đi nhé~ mong là nhiều bạn sẽ thích nó. Vì đây toàn là những truyện mình thích nhất.

 

PS: hình minh họa là hình bìa của sách lần này. Khi các bạn cầm sách trên tay màu có thể không hoàn toàn chính xác do có độ lệch màu khi in ra (tại nó mà giờ sách mới xuất hiện đó, huhu). Nhưng về độ xinh xắn thì mọi người có thể yên tâm, các artwork designed bởi Saphia đều được đảm bảo và kiểm nghiệm lâm sàng của viện Pasteur. Ehehe~~~ ❤

 

OOKAMI. 

Quà Giáng Sinh cho Jaejoong

“Quà Giáng Sinh cho Jaejoong”

hay “Sự phẫn nộ mang tên Jung Yunho”

 

Author: OKAMI. 

Disclaimer: They belong to each others (hí hí).

Genre: pink.

Pairing: YunJae, YooSu, MinFood.

Rating: PG.

Status: oneshot – complete.

A/N:  

Fic viết nhanh trong vòng 3 tiếng vì muốn tặng mọi người cái gì đó nhân dịp Giáng Sinh, vì đối với Ookami, Giáng Sinh có ý nghĩa rất đặc biệt. Fic viết chớp nhoáng nên không chiều sâu nội tâm gì sất đâu, lol, hãy bỏ qua chuyện đó nha. Hãy đọc fic với một tâm trạng thoải mái nha!

 

Hãy có một Giáng Sinh thư thái và ấm áp nha mọi người. Ookami cám ơn tất cả những sự ủng hộ và cổ vũ của mọi người dành cho Ookami sau từng ấy thời gian. Ookami rất rất vui khi có người đọc fic của mình, thậm chí còn dành tình cảm cho fic nữa, cảm thấy bớt tự ti vụ mình viết dở nhiều lắm nhờ những lời động viên của mọi người đó. 🙂

 

Love you all!

 

Summary:

Giáng Sinh năm nay rất khác những Giáng Sinh năm trước, ai cũng hét tên hắn đầy phẫn nộ.

 

*********************************

 

 

 “JUNG YUNHOOOOOO!!!!!!” – Park Yoochun thảm thiết hét lên ngay khi bước vào phòng khách.

 

Mắt gã trợn tròn, nhìn thẳng vào khung cảnh trước mặt, kinh hoàng nhận ra cái thứ gã đang thấy đã khiến gã sắp lên cơn hen suyễn ngay tắp lự. Nhưng trước khi hen suyễn gì thì cứ phải giải quyết cái này đã.

 

“JUNG. YUN. HO!!!!!” – Park Yoochun lại gào lên, tay chân run lẩy bẩy, gã không thở được. Yoochun đang không thở được.

 

“Chú làm gì mà gào thét vào giữa đêm vậy? Anh còn tưởng chú gặp nguy hiểm gì!” – cửa phòng bật mở, Yunho ngái ngủ bước ra, đầu tóc nhất loạt dựng đứng, một bên mắt vẫn còn đầy ghèn.

 

“Hyung… hyung…” – Yoochun cảm thấy đầu óc choáng váng, dựa người vào cột tường và thở dốc, khó nhọc nói – “Hyung… đã… làm gì với tủ rượu của em???”

 

Vừa nói, gã vừa chỉ vào cái tủ – đã – từng – là – tủ – rượu của gã, bây giờ đang sạch sẽ trống hoác, thậm chí không dính một hạt bụi chứ đừng nói gì đến có chai rượu nào.

 

“Sạch không? Hyung hôm nay được nghỉ đã lau tủ cho em!” – Yunho cười hề hề, phẩy tay như thể nói rằng chuyện nhỏ đó không có đáng gì đâu.

 

“R… ru… rượu của em… đâu?” – Yoochun không quan tâm, mắt vẫn long lên sòng sọc nhìn Yunho, tay run rẩy chỉ vào cái tủ hiện tại trông như cái kệ sách mới đóng mới sơn phết, giọng hoảng hốt hỏi.

 

“À! Trong khách sạn. Hyung đã đặt một phòng ở khách sạn 5 sao kia, và đương nhiên không cho em biết ở đâu đâu! Rượu của em tất cả sẽ được đổ vào bồn tắm vào ngày mai.” – Yunho thản nhiên cười tươi như hoa, đưa tay chùi ghèn trên mắt.

 

“CÁI GÌ? CÁI GÌ? CÁI GÌ? ĐỂ LÀM GÌ?” – tròng mắt của Yoochun tưởng chừng sắp rơi hẳn ra ngoài, mà tim gã cũng vậy.

 

“Quà Giáng Sinh cho Jaejoong.” – hắn nhoẻn miệng cười hạnh phúc – “Nghĩ rất lâu không biết tặng cho Jaejoong cái gì, đột nhiên nhớ ra có lần cậu ấy bảo rằng rất muốn được thưởng thức cảm giác tắm trong tất cả các loại rượu. Ây dà, đừng lo, tại đi mua thì thật sự không kịp, còn bao thứ phải chuẩn bị nên mới mượn đỡ rượu của em. Hyung sẽ trả tiền cho, đại gia như hyung, không lẽ không trả được vài ba triệu tiền rượu của chú mày hay sao?” – đại gia Jung Yunho nhướn mày tỏ vẻ đại trượng phu.

 

Lỗ tai của Yoochun bắt đầu lùng bùng. Gã hoàn toàn không thể tin vào tai mình nữa, càng không dám tin vào những gì mình thấy, đặc biệt là cái gương mặt phô trương của cái kẻ đang đứng trước mặt mình.

 

“Hyung… đem… r… rượ..u của em… cho Jaejoong hyung… t… tắm? Tắm? TẮM??????”

 

Yoochun bắt đầu khó thở thật sự. Sau cùng, gã lên cơn hen suyễn.

 

“Này, Yoochun, chú làm sao đấy?”

 

Cả đời gã cũng không dám tin, tủ rượu ngàn năm công lao sưu tầm của gã, bao nhiêu là chai rượu quý trong đó có tiền mua cũng không được, mỗi lần uống chỉ dám hớp một ngụm nhỏ xíu, vậy mà bây giờ… Bây giờ tất cả thành nước hoa hồng cho Kim Jaejoong tắm sao???? Rồi những chai gã sống chết mấy bận đem về từ các phi vụ trước, cũng trộn lại như xà phòng tinh chiết từ thiên nhiên để tắm sao???

 

Jung Yunho. Đời này kiếp này bạn bè anh em cái gì cũng có thể bỏ qua. Nhưng mà đem châu báu của gã cho người yêu tắm, lại có thể sẽ làm chuyện đồi bại trong cái bồn tắm đầy rượu quý của gã như vậy, tuyệt đối không dung tha.

 

Jung Yunho. Gã sẽ giết hắn!!!!!!!!

 

Rồi sau cùng, Park Yoochun ngất đi, cũng chỉ nghe được mấy tiếng từ miệng Yunho thốt ra:

 

“Yoochun, Yoochun. Không phải vì mấy chai rượu mà em lên cơn hen suyễn đến đi cấp cứu đó chứ? Yah, Park Yoochun!!!!”

 

 

o0o

 

 

“Jung… J… JUNG YUNHOOOOO!!!!”

 

“Suỵt!!! Cậu đừng có gào lên giữa bệnh viện như vậy chứ! Khi không hát thì giọng cậu không có hay đến thế đâu!” – Yunho cau mày, suỵt người thanh niên đang đi tới, mặt mũi tái xanh.

 

Cậu ta cũng không thèm quan tâm, bay thẳng đến nắm cổ áo hắn giựt lên, trợn tròn mắt gằn giọng:

 

“Hyung làm cái gì để gã ta phải đi cấp cứu ngay rạng sáng ngày 24/12 như vậy??????”

 

“Bỏ ra nào Junsu, cậu đừng làm quá lên. Hyung có làm cái gì đâu. Đột nhiên nửa đêm nó về gào thét rồi tự lên cơn hen suyễn đấy chứ!” – Yunho gạt tay Junsu ra, phẩy phẩy.

 

“Hyung đã nói gì? Yoochun đã lâu lắm không lên cơn hen suyễn rồi, bệnh tình dạo này rất tiến triển. Nếu không phải cực kỳ kích động thì làm thế quái nào mà gã ta nằm trong phòng hồi sức cấp cứu như vậy?” – Junsu hừ giọng.

 

“Ai mà biết. Hyung chỉ mượn mấy chai rượu để đem đi tặng Jaejoong, rõ ràng có nói nhất định trả tiền lại…”

 

“HYUNG LẤY RƯỢU CỦA YOOCHUN?” – Junsu lại gào lên đến nỗi y ta phải ra nhắc nhở, cậu hạ giọng xuống như vẫn đang điên tiết – “Điên rồi! Hyung điên rồi. Hyung không biết là tên đó mê rượu đến cỡ nào sao lại còn lấy rượu của gã? Hyung lấy bao nhiêu chai?”

 

“Lấy tất. Dùng làm nước tắm cho Jaejoong mà! Vài ba chai đâu có đủ.”

 

“T…ất?” – Junsu ngồi phịch xuống đất – “Lại còn dùng làm nước tắm. Chả trách…” – cậu thở hắt ra – “Thật muốn đấm cho tên Kim Jaejoong đó một cái, từ ngày hyung quen cậu ta đến giờ cứ như một người khác vậy. Đần độn đi, làm gì cũng không còn ý tứ, suốt ngày khiến cả bọn đau đầu. Nếu biết tệ hại như này, em nhất định không giới thiệu tên côn đồ đó cho hyung quen.”

 

“Sao lại nói thế, Junsu em đã làm rất tốt mà. Hyung bây giờ rất hạnh phúc, phải cám ơn em đó!” – Yunho phẩy phẩy tay.

 

“Nhưng tụi này thì không!!!!” – Junsu gằn giọng – “Thiệt không biết phải đi dọn hậu quả cho hyung bao lần nữa!” – cậu ngước lên – “Mấy chai rượu đâu rồi?”

 

“Trong khách sạn 5 sao, và hyung không cho cậu biết tên đâu.”

 

“Đây thèm vào. Rồi hyung định lấy tiền đâu trả cho Yoochun?”

 

“Hyung vừa có một vụ giao dịch, tiền thu lại không ít đâu Junsu!” – Yunho cười toe.

 

“Giao dịch?” – cảm thấy có mùi nguy hiểm, Junsu cau mày.

 

“À, có tên nhà báo kia bảo rằng có xin em đĩa ký tên mà em không chịu, nhờ hyung lấy một cái mới nhất cho, trả bộn tiền luôn!”

 

Bây giờ thì đến lượt Junsu choáng váng đầu óc. Cậu hít một hơi thật sâu và cố gắng giữ bình tĩnh, chậm rãi hỏi lại:

 

“Tên nhà báo hay đội nón lưỡi trai màu đỏ, đeo mắt kính cận và một bên mặt đầy mụn?”

 

“Phải phải!!!!” – Yunho đập tay.

 

“Hyung… đã… lấy cái đĩa nào cho hắn?”

 

“À, hắn nói lấy cái đĩa bìa màu trắng. Nhưng hyung lại nhớ em đã ra cái đĩa nào bìa màu trắng đâu. Thế mà trong phòng thu của em có cái đĩa bìa màu trắng thiệt. Đẹp dễ sợ mà hyung không nhớ ra hồi nào.”

 

“CÁI GÌ???” – Junsu nghe đến đây liền chịu không nổi, đứng bật dậy, nắm tay siết chặt – “HYUNG LẤY TRONG PHÒNG THU CỦA EM HẢ?”

 

“Đúng rồi! Chứ phòng ngủ của em khóa cửa hyung có vào được đâu! Phòng thu lúc đó không hiểu sao lại đang mở. Hyung phải công nhận fan của em rất chịu chi, nam ca sĩ nổi tiếng nhất Đại Hàn Dân Quốc có khác, có một cái đĩa mà chi đến mấy triệu won.”

 

“QUỶ THA MA BẮT. JUNG YUNHO. ĐÓ LÀ DỰ ÁN EM SẮP RA MẮT. SẮP!!!! TỨC LÀ CHƯA CÓ RA!!!!!! TỨC LÀ HÀNG BÍ MẬT TUYỆT ĐỐI KHÔNG ĐƯỢC LEAK RA NGOÀI TRƯỚC 31 THÁNG 12!!!! TUYỆT ĐỐI KHÔNG!!!!!”

 

“Ồ… ra vậy…”

 

“Trời ơi!” – sau khi gào vô mặt Yunho làm kinh động nguyên một dãy hành lang cấp cứu, Junsu quay qua tự dày vò bản thân – “Đối thủ của em nó sẽ biết tâm huyết này, nó sẽ phá tan hết mọi thứ. Sự nghiệp của em, sân khấu của em. Trời ơi! Sự nghiệp của tôi, sân khấu của tôi!!!!!!”

 

“Junsu à…” – Yunho vỗ vỗ vai – “Không sao đâu, hyung gọi nó lấy lại là được chứ gì…”

 

“HẮN TA MÀ TRẢ LẠI THÌ EM ĐI ĐẦU XUỐNG ĐẤT!” – sau khi phun nước miếng vào mặt Yunho, Junsu lại tiếp tục độc thoại – “Trời ơi. Đĩa leak ra rồi làm sao có thể bán được đây. Tiền đâu mà trả lương cho mọi người. Trời ơi. Không lẽ sự nghiệp của tôi đến đây là tận hạn rồi hay sao?”

 

“Junsu à…” – Yunho khều khều.

 

“Hyung im đi không em đấm cho một phát bây giờ!” – cậu đổ quạu.

 

“Ây dà, không cố ý mà…” – Yunho lúc này cũng không biết làm gì, y tá bác sĩ đều ra nhìn cả hai với những cặp mắt hình viên đạn, dường như có ý kêu bảo vệ lội hai anh em cút đi. Hắn đứng đó, gãi gãi đầu một hồi, liền thở hắn ra một tiếng – “Sao ai cũng làm như mình có lỗi vậy!”

 

Câu nói đó vừa rơi ra khỏi miệng hắn thì Junsu lập tức quay lại phóng đến đè Yunho xuống đất, toan đập một trận cho tơi tả thì thôi, nhưng không ngờ đã có người lôi cậu ra.

 

“KIM JUNSU! Hyung làm cái trò gì vậy! Đây là bệnh viện biết không hả? Im lặng đi!” – người lôi Junsu ra hét lên.

 

“Giọng em lảnh lót hơn ai hết đó Changmin ah.” – Yunho vẫn đang nằm dưới sàn, nói vọng lên.

 

“Hyung cũng im đi. Không phải tự nhiên mà Junsu hyung có thể đánh người đâu. Em đến không kịp thì thế nào? Ấy ấy, dạ, dạ bác sĩ, tôi sẽ nhỏ tiếng mà, ấy, đừng mời bảo vệ lên, hai anh trai tôi có chút kích động, mọi chuyện đã ổn rồi. Vâng vâng, cám ơn bác sĩ.” – Changmin vừa gằn giọng với Yunho vừa quay lại xởi lởi với vị bác sĩ đang hậm hực đe dọa nếu còn làm ồn sẽ tống cổ hết ra ngoài.

 

“Thế em giải quyết đi!” – Yunho phẩy tay.

 

“Lại liên quan đến Kim Jaejoong phải không?” – Changmin gầm gừ với hắn, rồi quay sang Junsu đang liên tục độc thoại lại câu chuyện vừa qua trong hoảng loạn, chăm chú nghe.

 

Nhờ vậy Changmin hiểu ngay vấn đề mà không cần ai kể lại cũng không cần có thêm một sự kích động Giáng Sinh nào.

 

“Hyung lần này gây tội quá lớn rồi! Để Junsu hyung lèm bèm đi, một hồi sẽ hết.” – Changmin thở hắt ra, bỏ mặc cho Junsu tiếp tục lảm nhảm – “Sau cùng chỉ có em là bình tĩnh nhất, ai ai cũng đòi động tay động chân, nói năng bình thường không được sao chứ. Rốt cuộc là dẫn Kim Jaejoong đi khách sạn nào vậy?”

 

“Mirotic.” – quên ngay Junsu, Yoochun và những điều vừa xảy ra, Yunho toét cười.

 

“Mirotic, thiệt luôn đó hả? Em nhớ thẻ và tài khoản ngân hàng của hyung bị đóng băng rồi mà tiền đâu? À à, tiền trong vụ bán đĩa của Junsu hyung phải không?” – Changmin phì cười.

 

“Đâu. Tiền đó chỉ đủ trả tiền rượu cho Yoochun thôi. Thẻ của hyung đúng là bị đóng băng từ sau vụ đưa cổ phiếu của công ty cho Jaejoong chơi làm tuột hẳn nửa giá trị tập đoàn rồi. Jaejoong thật sự không có khiếu chơi cổ phiếu gì cả.”

 

“Vụ đó em biết rồi, rùm beng đến độ bác Jung đuổi cổ hyung ra khỏi công ty luôn còn gì.” – Changmin phẩy tay – “Em đang hỏi hyung lấy tiền đâu mà dẫn Jaejoong hyung đi Mirotic.”

 

“Thẻ của em.” – lại một lần nữa, Yunho tỉnh bơ nhoẻn miệng cười.

 

Tíc tắc, Changmin phóng đến đè Yunho vô tường, tay bóp cổ.

 

“HYUNG DÁM? ĐẾN THẺ CỦA EM MÀ HYUNG CŨNG DÁM? TIỀN EM MỒ HÔI NƯỚC MẮT MÀ KIẾM ĐƯỢC, CHỈ DÁM ĂN KHÔNG DÁM LÀM GÌ KHÁC MÀ HYUNG CŨNG DÁM!!!” – Changmin gào lên.

 

Đến lúc này thì có vẻ bệnh viện chịu hết nổi ba anh em này, lập tức gọi bảo vệ lên. Trong khi đó, Changmin vẫn đang mắt long sòng sọc trợn tròn nhìn Yunho.

 

“Chà, sao hôm nay nhiều người trợn mắt nhìn mình ghê!” – Yunho lè lưỡi nhún vai, gạt tay Changmin ra – “Không phải em keo kiệt đến nỗi vài ba đồng cũng tiếc không cho hyung mượn chứ?”

 

“Vài ba đồng? Đi Mirotic mà vài ba đồng?” – Changmin nghiến răng – “Mấy tháng lương của em rồi còn gì hả ông anh đáng kính dại trai!”

 

Chưa kịp gây thêm, một nhóm bảo vệ năm người đã xuất hiện, lôi cổ cả ba người tống ra khỏi bệnh viện. Biết không thể làm gì hơn, Yunho đành đưa cả hai về nhà cho tắm rửa. Nhìn là biết cả hai vừa rồi còn trong vũ trường ăn chơi, chưa kịp tắm rửa thay đồ, nghe tin Yoochun cấp cứu đã lập tức bay đến rồi. Làm hyung phải biết quan tâm chăm lo cho tụi nhỏ. Nghĩ vậy, Yunho gật gù rồi lái xe đi, chẳng mấy để ý có hai cục tức đang ngồi phía sau lưng mình. Một kẻ đang lẩm bẩm như người mất trí, đầu tóc rối bời; còn một kẻ thì mỏ sưng lên, đã dày nay càng dày hơn, mắt phát lửa nhìn hắn nguyên một đoạn đường dài.

 

Đoạn đường này xem ra đúng là rất dài rồi.

 

 

o0o

 

 

“JUNG YUNHOOOOO!!!! Hyung vào đây! NGAY LẬP TỨC!!!!” – Changmin hét lên khi vào trong nhà, ở đây thì không sợ bảo vệ nào tống cổ đi, chỉ sợ hàng xóm gọi cảnh sát.

 

“Gì nữa?” – Yunho vẫn còn đang loay hoay đưa kẻ mất trí đi, lúc đó thì Changmin đã yên vị bên trong rồi.

 

“Cái… cái bánh… tiramisu đặc biệt em mua ở tiệm bánh Rising Sun đâu rồi?” – Changmin đã nhìn trân trân vào cái tủ lạnh trước mặt.

 

“À, hyung đem gửi tặng Jaejoong rồi! Quà dạo đầu cho ngày mai đó mà!” – hắn mỉm cười, đặt Junsu xuống ghế, vẫn đang thất thần.

 

Không nói nhiều, Shim Changmin, bằng một tư thế rất điệu nghệ, ngoắc chân đá cánh cửa tủ lạnh đóng vào, phóng đến đấm thẳng vào mặt Yunho. Tất cả loạt hành động đó được diễn ra chưa đầy hai giây đồng hồ.

 

“Thằng cha dại trai chết bầm kia! Ông có biết để mua được cái bánh đặc biệt đó chỉ xuất hiện vào mùa Giáng Sinh của Rising Sun, tui đã phải làm lụng cực khổ ra sao không? Sinh viên phải đóng tiền học đã khó khăn, làm thêm không bao nhiêu tiền dành dụm, mà ông tưởng cái bánh này rẻ hả? Một tháng lương của tui có biết không?” – Changmin gầm lên như một con báo.

 

“Trời ơi là trời!!!” – cậu tiếp tục phun nước miếng, à không, phun nỗi đau khổ của mình vào mặt Yunho – “Jung Yunho ơi là Jung Yunho. Trước đây hyung rất thông minh tử tế, sao mới có bốn năm tháng quen cái tên côn đồ kia đã trở thành như thế này? Đã bị tẩy não ở đâu, để đến độ dám đem đồ ăn của em khó khăn đặt trước những 6 tháng tặng cho hắn ta hả? Tiền đã ít, chỉ đủ mua cái bánh cỡ trung, nghĩ rằng hôm nay sau bao nhiêu chuyện như vậy, ăn một miếng sẽ cảm thấy được xoa dịu hơn. Sao hyung lại có thể?”

 

“Shim Changmin, em thật sự vì một cái bánh mà đánh người sao?” – Yunho đau đớn nằm dưới sàn, rên rỉ – “Lại còn là hyung của em!”  

 

“Đâu đâu? Hyung đâu? Chỉ thấy một tên tàn nhẫn cướp mất đồ ăn của người khác mà thôi!” – Changmin đau lòng nói, buông Yunho ra, vật sang một bên, tổn thương dữ dội. Nước từ khóe mắt dần dần chảy ra – “Hyung đi đi, em không muốn nhìn thấy hyung nữa!”

 

“Làm gì mà ghê quá vậy!” – Yunho từ từ bò dậy, rút trong túi áo một phong thư đặt lên bàn dù chẳng ai thèm nhìn, do một kẻ vẫn chưa thôi lèm bèm, còn một kẻ tủi thân phát khóc nằm dưới sàn, cảm thấy cuộc đời đã phản bội mình.

 

Xong, hắn từ từ lùi về phòng, gom đồ đã để sẵn và bỏ ra ngoài.

 

 

o0o

 

 

Jung Yunho lái xe thẳng đến khách sạn Mirotic, cầm chìa khóa phòng 402, khẽ nhoẻn miệng cười. Căn phòng hạng nhất sang trọng đang vẫy gọi hắn. Hôm nay thật nhiều biến động.

 

Hắn đẩy cửa phòng, mở tủ lạnh lấy một chai bia tu hừng hực, không quên liếc nhìn cái bánh tiramisu cỡ trung nằm chễm chệ bên trong.

 

“Tắm cái đã. Miệng chảy máu như này thật không ngầu chút nào. Thằng nhỏ đó suy dinh dưỡng mà đánh đau thật. Tay toàn xương!” – hắn tự lẩm nhẩm, xem xét mình trong gương rồi đẩy cửa phòng tắm, miệng nhoẻn cười khi nhìn một loạt chai rượu đắt tiền xếp ngay ngắn ở vách tường.

 

Mọi chuyện cũng không phải là quá nghiêm trọng như hắn nghĩ. Bây giờ cứ phải tắm rửa đón chờ Jaejoong cái đã.

 

 

o0o

 

 

“JUNG YUNHO! Anh gọi tôi đến đây mà nằm phè ra ngủ vậy đó hả?” – Kim Jaejoong đá cửa, quăng giỏ xách vô mặt hắn, kẻ đang ngáy pho pho trên giường.

 

Hắn mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy Jaejoong liền toét cười:

 

“Người yêu của anh, em đã đến rồi sao! Anh chờ em từ sáng!” – vừa nói vừa dang hai tay ra như chờ Jaejoong lao vào lòng mình.

 

Nhưng không, Kim công tử hoàn toàn không quan tâm, hừ mũi:

 

“Ngủ từ sáng thì có!” – rồi cậu nhìn quanh quất – “Bảo có rượu cho tôi còn gì. Đâu?”

 

“Ây dà, Kim Jaejoong, em làm anh thật buồn quá đi. Em chỉ biết có rượu thôi sao. Còn anh thì thế nào?” – Yunho tiu nghỉu.

 

“Không phải hôm nay Giáng Sinh sao? Không phải gọi tôi đến tặng quà sao?” – cậu hất mặt, ngồi phịch xuống giường, rút trong túi ra một bao thuốc và bật lửa – “Hút không? À quên, anh thì được một hơi đã ho sặc sụa rồi!” – vừa nói cậu vừa châm lửa.

 

“Đúng là tặng quà Giáng Sinh. Jaejoong này, không phải em nên tắt thuốc sao, em biết anh không hút thuốc mà, người không hút thuốc nghe mùi thuốc khó chịu lắm!”

 

“Anh đặt phòng này cho tôi mà, không thích ra ngoài đi!” – Jaejoong vẫn giữ nguyên thái độ mất dạy, phẩy tay.

 

“Em làm anh buồn ghê đó, Jaejoong! Yêu nhau đã được…”

 

“Ai yêu nhau?” – Jaejoong quay sang nhìn hắn gằn giọng, đồng thời phả một hơi khói vào mặt khiến Yunho ho sặc sụa – “Là anh tự nhiên đòi theo đuổi, đòi tặng quà, đòi chơi trò yêu đương này nọ, liên quan quái gì đến tôi.”

 

“Chứ bây giờ em không yêu anh thì yêu ai?” – Yunho sau khi ho, liền chồm người về phía Jaejoong, nhăn mặt.

 

Cậu nhìn hắn, không thèm trả lời.

 

“Tóm lại, quà đâu?” – cậu lơ đi.

 

“Đây!” – Yunho lập tức đổi giọng, chỉ vô mình – “Anh chính là món quà bự nhất của em.”

 

Jaejoong trân trối nhìn Yunho trong vòng ba giây, đến giây thứ 4, cậu cương quyết phun khói vô mặt Yunho một lần nữa, rồi đứng lên:

 

“Mẹ kiếp anh! Bình thường đã thấy anh sến. Nhưng cũng không ngờ anh chảy nước đến như vậy. Tôi về!”

 

“Ấy ấy!” – Yunho hoảng hồn bò dậy sau khi ho sặc sụa lần thứ hai, kéo tay Jaejoong – “Anh giỡn mà! Có quà có quà ah!”

 

“Hừ!” – Jaejoong dập thuốc, chìa tay ra, ngoắc ngoắc – “Đưa đây cho ông mau!”

 

“Nhưng em phải tặng quà cho anh trước?”

 

“Cái quái gì…”

 

“Kẻo em quịt. Lỡ em nhận quà xong em bỏ về rồi sao! Em hay như thế lắm, đã mấy lần rồi!”

 

“Hừ! Anh cũng từ từ khôn ra rồi đấy!” – Jaejoong cười khẩy – “Đưa cái giỏ đây!”

 

Yunho vui vẻ đưa cái giỏ xách ban nãy tọa lạc trên mặt hắn cho Jaejoong. Cậu lôi ra một gói quà mềm mềm, thảy vào người hắn, mặt quay đi như để tránh cảm thấy xấu hổ, sẵng giọng:

 

“Ờ, tặng anh đó!”

 

Yunho tí tởn mở gói quà.

 

“Wow! Kim Jaejoong, em thật ra không phải là người lạnh lùng như em hay tỏ ra nha!” – hắn toét cười – “Hôm trước anh vừa bảo thắt lưng đã hư thì ở đây lại có thắt lưng. Anh bảo anh bị đau họng vì bước vào mùa lạnh, hôm nay thấy khăn choàng cổ rồi!”

 

“Thôi im đi! Đồ rẻ tiền thôi, có vài ba ngàn won đó mà, đi ngoài đường tiện thấy thì mua thôi, chẳng nghĩ gì nhiều đâu!” – Jaejoong trả lời cộc lốc, rút bao thuốc ra châm một điếu khác, vẫn không nhìn Yunho, mặt xem chừng có hơi đỏ.

 

Yunho nhoẻn miệng cười. Thật ra nhìn sơ là biết không phải đồ vài ba ngàn won rồi còn gì, nhãn hiệu in dập nổi thế kia cơ mà.

 

“Nè, em thiệt không yêu anh hả? Thế yêu ai vậy?” – hắn đứng dậy tiến về phía Jaejoong, mặt tội nghiệp hỏi.

 

“Quà tôi đâu?” – cậu lại không trả lời, quay sang nhìn Yunho, giữ nguyên thái độ côn đồ của mình, hất mặt hỏi.

 

“À! Vào đây!” – hắn nhoẻn miệng cười kéo Jaejoong vào phòng tắm.

 

“Gì… đây?” – Jaejoong nhìn bồn tắm trước mặt, mắt trợn tròn. Hôm nay quả là có nhiều người trợn mắt với hắn.

 

“Thì em bảo em muốn tắm trong bồn tắm đầy rượu. Nên anh nghĩ làm thế này em nhất định rất vui!” – Yunho mỉm cười.

 

“Tôi… hình như tôi nói cái đó cách đây cũng khoảng ba bốn tháng rồi mà. Chẳng qua vui miệng nói chơi, anh lại nhớ đến bây giờ?” – Jaejoong chau mày nhìn Yunho.

 

“Em không thích sao? Cái gì em nói mà anh chẳng nhớ!” – Yunho ôm Jaejoong.

 

“Aish, xê ra! Ôm ấp cái gì!”

 

“Thế em không thích rượu sao?”

 

“Hừm!” – Jaejoong nhướn một bên mày, hết nhìn Yunho lại nhìn đến bồn tắm đầy rượu – “Đương nhiên là thích rồi! Anh cũng biết tôi là sâu rượu còn gì!” – cậu bật cười sảng khoái, đập tay – “Được. Tôi thích đó! Tiền anh đâu ra làm mấy trò tốn kém này vậy?”

 

“Thế Kim Jaejoong, em yêu ai vậy?” – Yunho cương quyết làm một con đỉa.

 

“Thôi bỏ đi đừng nói nữa! Mệt quá! Yêu ai cũng vậy thôi!” – cậu đổ quạu.

 

“Nè! Yêu ai cũng vậy, thôi thì… em yêu anh giùm cái!” – sau cùng hắn cũng lên tiếng sau một hồi bối rối.

 

Jaejoong khẽ ngạc nhiên một lúc rồi bật cười lớn. Gương mặt tội nghiệp của hắn quả thật… quá đáng thương đi, nhìn nó chảy dài ra và quắn quéo lại khiến cậu không thể không phì cười. Jaejoong đã nghĩ, những lúc Yunho đần ra như thế này mới là đáng yêu nhất. Đây thật ra mới chính là gương mặt cậu mong ước được thấy hằng ngày. Nó giống như là một khái niệm yên bình nào đó. Hoàn toàn không lo toan. Hoàn toàn thư thả. Nhưng mà tên họ Jung này thật quá sến và quá khờ đi, thật sự không thể nào trấn áp được kẻ cà chớn như cậu.

 

“Nếu không thì sao?” – cậu cố nén cười, tỏ vẻ nghiêm trọng nhìn hắn.

 

“Vậy ngoài anh ra em cũng sẽ chẳng yêu được ai, cũng không ai dám yêu em đâu! Em có tin ngày mai em đi không nổi không?” – ánh mắt Yunho bất thần biến đổi, sự đần độn biến mất và thay vào đó là một tia nhìn sắc lẻm.

 

“Anh dám?” – lần đầu tiên trong đời thấy Yunho như thế, Jaejoong bỗng chột dạ, tuy nhiên cậu vẫn nói cứng, hất hàm lên và vênh giọng.

 

“Thử không? Kim Jaejoong?” – Yunho hạ giọng, vừa nói vừa chồm người về phía cậu, nhếch mép cười. Yunho bất thần thay đổi thái độ, quay ngoắt ra từ một kẻ si tình đần độn thành một người quá sức tỉnh táo và gian trá – “Chẳng có gì trên đời này là miễn phí hết Jaejoong. Em nghĩ là sau khi đặt phòng cho em ở đây, tiền rượu bao nhiêu cũng đổ vào đây, lại còn vì em bị anh em bè bạn giận dỗi đấm cho mấy phát, anh lại để em đi yêu một kẻ khác sao?”

 

Bị sững sờ trước thái độ thay đổi quá đột ngột của tên khờ hàng ngày vẫn chạy theo cậu, Jaejoong không kịp phản ứng gì.

 

Yunho nhếch mép cười, rút điếu thuốc trên tay Jaejoong ra và đưa lên miệng hút một hơi thật sâu rồi từ tốn phả nhẹ khói vào mặt cậu.

 

“Mấy tháng qua, giả làm một tên khờ theo đuổi em thật sự rất vui. Nhưng mà, yêu đương thì phải yêu bằng con người thật của mình!” – Yunho vẫn giữ nguyên khóe miệng đang nhếch lên, trầm giọng nói – “Nhân dịp Giáng Sinh, ngoài rượu ở đây, phòng khách sạn và bánh trong tủ lạnh, anh còn muốn cho em thấy con người thật của anh nữa. Kim Jaejoong, anh như vầy hấp dẫn hơn rất nhiều đúng không?”

 

“Hừ!” – Jaejoong gạt Yunho sang một bên, tìm cớ bỏ ra ngoài vì đột nhiên cảm thấy nguy hiểm vô chừng – “Tôi không rảnh đùa với anh, cũng chẳng yêu thương gì anh đâu.”

 

Yunho bật cười nhẹ, nắm tay cậu giựt lại, mặc cho Jaejoong có cố đến đâu cũng không thoát được. Quỷ thật, cậu nghĩ, bình thường tên này yếu như sên cơ mà.

 

“Thật ra đòi em tặng quà trước chính là xem thử em có thật là ghét bỏ anh không. Xem ra không phải, biểu hiện cảm tình quá rõ đến thế kia còn gì. Nếu em không có biểu hiện gì, không chừng bây giờ được tắm rượu hưởng phòng khách sạn một mình rồi. Nhưng vì em đã lỡ để anh thấy cái anh muốn thấy, nên em không hưởng những thứ này một mình được đâu, Kim Jaejoong.”

 

“Quỷ tha ma bắt anh đi, đồ giả tạo. Bỏ tôi ra mau!” – mặt Jaejoong từ từ đỏ lên khi thấy Yunho áp sát mình, dồn mình vào góc tường phòng tắm.

 

“Mấy tháng vừa qua em cũng rất vui còn gì. Có một đứa khờ đi theo cho em sai bảo, không phải rất thỏa mãn sao? Nếu không phải là thích anh, vì sao ban nãy tặng quà lại đỏ mặt.” – hắn nhoẻn miệng cười, lại rít một hơi thuốc khác rất sành sỏi.

 

“Nghĩ đến rượu cảm thấy phấn khích.” – Jaejoong nói cứng.

 

“Anh thì chỉ phấn khích khi nghĩ đến em thôi. Như.bây.giờ.” – hắn nhẹ nhàng đáp lời cậu, nhấn mạnh mấy tiếng cuối cùng.

 

“Tôi… tôi nói cho anh biết. Tôi mà có cảm tình cũng là thích một Jung Yunho khờ khạo nghe lời hiền lành lúc trước, không phải anh bây giờ.” – Jaejoong càng ngày càng đỏ lựng cả người, tay chân lóng ngóng, lời nói lắp bắp.

 

“Thì đó vẫn là anh còn gì. Bình thường anh sẽ như thế đó. Chỉ có những lúc như thế này thì anh mới khác thôi! Đến lúc thế này còn để em bắt nạt thì mất mặt lắm.”

 

“T.. tóm lại…” – Jaejoong hất mặt – “Tôi mặc kệ anh. Bỏ tôi ra. Tôi có hẹn một chút sẽ đón Giáng Sinh với tụi Changmin, Yoochun và Junsu.”

 

“Anh cũng vậy, một lát sẽ chở em về.” – Yunho vứt điếu thuốc xuống sàn sau khi dụi vào tường – “Bây giờ, ít nhất cũng phải một lần tắm rượu như em mong muốn đã chứ.”

 

“Đ… được! Nhưng một mình tôi thôi, còn anh…”

 

“Anh đương nhiên phải tắm chung với em rồi!”

 

“Yah! Jung Yunho! Anh buông tôi ra, anh mà tiến gần hơn tôi cắn chết anh.”

 

“Thật dễ thương quá đi! Cắn đi, anh rất thích được Jaejoong cắn.”

 

“Yah! Đồ biến thái! Anh làm gì Giáng Sinh của tôi thế này! Yah!!! Yah!!”

 

“La lớn vào. Chẳng ai nghe đâu, trước nay để em bắt nạt nhiều như vậy, hôm nay phải đòi lại công bằng một lần mới được!” – hắn lại nhếch mép cười, đẩy cậu vào bồn tắm đầy rượu.

 

“AAAA!! Jung Yunho! Anh xê ra! Cấm anh bước vào đây! Cấm. C… đã bảo cấm! Yah! Jung Yunho. Anh đang để tay ở đâu vậy.”

 

Sau cùng, cũng chẳng nghe tiếng Yunho đâu hết. Cũng không thấy hắn nói gì, trong phòng chỉ còn vọng lại tiếng của Kim Jaejoong thảm thiết.

 

“Yah yah!!! JUNG YUNHO! ANH ĐIÊN RỒI!”

 

“Yunho ah! Bỏ ra đi.”

 

“Cái đồ chết bầm này, dẹp tay anh ra mau! A! A! Không được không được!”

 

“Đồ biến thái, sao anh lại cắn cổ tôi!”

 

“JUNG YUNHO!!!!!!!!”

 

Vậy đó, Giáng Sinh năm 2013 thật khác với những năm còn lại mà. Những năm trước chẳng có ai phải giả vờ khờ khạo để dụ một ai khác. Năm trước cũng làm gì có ai bị dụ vô một cái bồn tắm đầy rượu cơ chứ.

 

Mấy năm trước Yunho chẳng có bị kêu tên đầy căm phẫn cả ngày như hôm nay.

 

Mấy năm trước Jaejoong có phải vừa la vừa ngại vừa đỏ mặt lại cảm thấy hạnh phúc kỳ lạ như này đâu.

 

Mà mấy năm trước, Yunho và Jaejoong vẫn còn chưa gặp nhau. Mọi sự vẫn còn chưa có gì thay đổi.

 

Năm nay khác xưa rồi, Giáng Sinh năm nay, sắp có một màn cấm trẻ dưới mười tám đầy bạo lực rượu văng tung tóe diễn ra. Giáng Sinh năm nay, cáo già có cừu non và cừu non thì cứ tưởng mình cáo già.

 

Giáng Sinh năm nay, vừa bánh vừa rượu, không rõ là ngọt hay say nữa!

 

 

 

o0o THE END o0o

 

 


 

EXTRA

 

Sau khi tủi thân đã, nước mắt chảy cũng cạn, Changmin ngủ quên luôn trên sàn. Junsu cũng thế, độc thoại riết cũng mỏi miệng, lăn luôn ngủ. Cho đến khi điện thoại ở bệnh viện gọi bảo Yoochun đã tỉnh lại, không cần phải nằm viện nữa, bảo Changmin lên đón thì cậu mới từ từ bò dậy. Ngoắc Junsu còn chưa kịp đánh răng súc miệng, hai anh em tất tả chạy lên bệnh viện đón Yoochun về. Ba người cảm thấy Giáng Sinh rất đau buồn. Không ai nở nổi một nụ cười.

 

“Gì đây?” – bước vô nhà, sau khi thở dài vài bận, Yoochun để ý thấy một phong thư trên bàn.

 

“Chẳng biết.” – Changmin trả lời qua loa, nỗi đau mất bánh của cậu quá to lớn để cậu có thể quan tâm cái gì khác.

 

“Thư của Yunho.” – Yoochun lớn giọng, đầy ngạc nhiên.

 

Cái tên Yunho như chọc đúng điểm huyệt của cả ba người, tất cả đều đột nhiên trở nên tỉnh táo, cùng nhau châu đầu vào đọc.

 

“Mấy đứa!

 

Hyung đã làm mấy đứa phải lao đao rồi. Xin lỗi. Không cố ý đâu. Chẳng qua một màn kịch thôi. Vốn không biết phải tặng mấy đứa cái gì cho đặc sắc nên mới làm vậy. Hyung chắc từ đứa thông minh nhất đến đứa già nhất cũng phải bị lừa…”

 

Junsu đột nhiên chen ngang:

 

“Đứa thông minh nhất là Changmin, già nhất là Yoochun. Thế tớ ở giữa không được nhắc à? Không phải ý nói tớ là chắc chắn bị dính quả lừa chứ!”

 

“Được rồi, cậu là đứa tăng động nhất!” – Yoochun sốt ruột phẩy tay.

 

“Chắc là mấy đứa sốc lắm, hyung cũng không biết sốc đến cỡ nào, nhưng cứ phải gây sốc cái đã. Với cái đà hiệu ứng của Kim Jaejoong thật tiện, lừa hẳn cũng dễ hơn. Nhưng không phải là hyung vô tâm vậy đâu nhé!

 

Yoochun, hyung dọn rượu của em để trong phòng của hyung, vào mà bưng ra. Có cả một chai rượu quý đem từ Pháp về nữa, hyung phải tốn bao nhiêu là tiền để đấu giá được nó đấy. Quà Giáng Sinh cho em. Mà chắc chú mày cũng đã chửi rủa hyung một trận vì tội chôm rượu rồi. Nên cư xử cho tốt với chai rượu đấy.

 

Junsu, hyung đâu có khùng mà đem đĩa đang thu của em đi cho người ngoài. Hyung đem đĩa của em thật, cái bìa là vậy, nhưng nội dung là khác, một loạt bài hyung tự hát tự thu nhét vào cho hắn ta. Tiền thì hắn vẫn ngu ngốc trả, coi như là quà Giáng Sinh cho em, đỡ phải lo tiền lương cho nhóm sản xuất. Hyung để dưới gối của em.

 

Changmin, thư này được viết trước khi hyung lừa mấy đứa, nên không biết Changmin phản ứng ra sao với cái bánh bị lấy mất nữa. Hyung lấy bánh cho hyung và Jaejoong ăn, hai người ăn như vậy là vừa. Còn riêng em, hyung đã đặt một cái y vậy cỡ cực đại, tủ lạnh chung quá nhỏ, nên hyung để trong tủ lạnh của phòng hyung, cứ tự nhiên vào mà lấy ra ăn. Cũng là bánh đặt ở Rising Sun trước sáu tháng đó. Nhớ phụ Yoochun đem rượu ra đấy!

 

Hyung tụi bây giờ đây phải đi chinh phục tên côn đồ Kim Jaejoong đây, xong việc sẽ chở cậu ta về đón Giáng Sinh cùng mấy đứa. Giả khờ bao lâu thật rất mệt. Cổ phiếu kia tuy là giả nhưng đúng là tác động không ít đến công ty. Mấy đứa không biết chứ ba của hyung giận thật, đập hyung một trận thừa sống thiếu chết, nhưng xem ra cũng rất ưng Kim Jaejoong, nên đã hùa theo vở kịch này, khiến hyung vô cùng thuận lợi trong việc đóng vai một kẻ vô công rỗi nghề không có tiền si tình khờ khạo. Hôm nay Jaejoong biết được sự thật chắc là sốc lắm.

 

Thôi, viết đã dài, chẳng hơi sức đâu mà có thể viết tiếp sau khi bưng hết đống rượu của Yoochun vào phòng. Hyung thật sự quá mệt đi, tay mỏi nhừ. À, Changmin đừng lo, hyung không dùng tiền của em đặt phòng ở Mirotic đâu. Hyung rút tiền của em ra thật, nhưng để hù em thôi, tiền vẫn ở dưới gối. Không ngờ sinh viên làm thêm lại giàu như thế nha!

 

Mấy đứa lo dọn dẹp nhà cửa đi. Một lát tối khuya hyung sẽ chở Kim Jaejoong đã được thuần hóa về.

 

Nói thế thôi chứ thật rất lo, nếu lỡ Jaejoong không thích hyung thì thế nào?

 

Ây da, còn nói nữa sẽ trở nên sến súa mất. Hyung ngưng bút đây. Jaejoong sẽ phải thuần phục thôi. Khà khà!

 

Khi hyung về mọi người lại cùng nhau ăn bánh tiramisu nhé!

 

Ký tên: Đại ca Jung.

 

“Này là gì? Hừ! Lừa người ta đến nhập viện thế kia à!” – Yoochun lớn giọng quăng lá thư lên bàn, không giấu được hai cái gò má đang nhếch lên đầy thỏa mãn. Được một giây liền, gã liền đứng dậy – “Để xem hắn ta mua rượu gì nào!”

 

“Không ngờ là hyung ấy biết mình đau đầu vụ tiền lương luôn.” – Junsu nheo mắt cầm lá thư lên đọc đi đọc lại – “Haha! Nghĩ đến đoạn tên phóng viên kia nghe được giọng hát của Yunho hyung rồi lăn ra xỉu, hyung thật sảng khoái quá Changmin.” – vừa nói Junsu vừa vỗ vai Changmin.

 

Nhưng mà, lúc ấy Shim Changmin chẳng nghe thấy gì hết, cậu ta đang rất trầm ngâm:

 

“Hyung ấy nói cùng nhau ăn bánh tiramisu? Là đang nói cái bánh nào nhỉ? Bánh cỡ trung hyung ấy lấy đi hay là cái cỡ đại tặng cho mình? Cái nào nhỉ? Cái nào nhỉ? Cái nào nhỉ…”

 

THE END

 

TP.HCM, 4.11AM, 24/12/2013

Giáng Sinh sổ mũi không ngủ được, chỉ biết viết fic.

 

 

Mở order “Công Tử và Kẻ Lang Thang”

Image

1. Lời nói đầu:

Vì Nguyệt Tử khá bận rộn nên Ookami thay mặt Nguyệt Tử đứng ra nhận order ficbook Công tử và Kẻ lang thang từ A-Z (đương nhiên là có permission của đương sự rồi!). Mọi thắc mắc vui lòng hỏi trực tiếp Ookami nhé.

Tuy rất cố gắng để sách có thể hoàn thành trước Noel nhưng tình hình chắc khó, mọi người thông cảm nha. Dù sao mục đích in quyển ficbook này là để chúc mọi người một Giáng Sinh ấm áp và nhiều niềm vui. 🙂

 

2. Thông tin sách:

Ficbook: Công tử và Kẻ lang thang – Nguyệt Tử.

1 Set bao gồm: 1 ficbook + 1 booklet y).

Khổ sách: A5.

Bìa: cán lụa, gấp mép.

* Bìa sách và bìa booklet đều có permission:

– Bìa sách: designed by Jiku Branch.

– Bìa booklet: designed by Saphia Nguyễn.

 

Giá tiền: 160,000đ/set.

–       355 trang.

–       Giấy bìa cứng. Giấy ruột dày.

–       Đóng keo kết chỉ.

–       Đặc biệt: booklet extra 4 năm sau của YunJae, chưa post ở bất kỳ đâu.  

 

3. Phương thức thanh toán:

Mọi người gần xa, bất kể là nhận sách ở đâu cũng vui lòng chuyển khoản trước cho Ookami qua tài khoản Vietcombank. Vì nhiều lý do, Ookami không thể nhận tiền trực tiếp được. Mong mọi người thông cảm!

 

Tên: Phạm Tường Vi

Số tài khoản: 007 1000 675 307

Ngân hàng Vietcombank – chi nhánh Lê Quang Định, HCM

 

Lưu ý giùm mình khi chuyển nhớ ghi nội dung như sau: “Tên. Số cuốn. Số tiền.”

Ví dụ: “Minh Hằng. 1 cuốn. 160k.” (tức là số tiền bao gồm cả tiền sách lẫn tiền ship)

Chỉ cần thế, không cần ghi dài hơn đâu.

Ookami sẽ update danh sách những bạn đã chuyển tiền trong ngày ở page Nguyệt Tử. Nên mọi người thay vì nhắn tin / email hỏi Ookami thì chịu khó lên xem danh sách tìm tên mình nhé.

 

4. Phương thức order:

–       Thời hạn nhận mẫu order: 2013.12.14 – 2013.12.22.

–       Thời hạn gửi thanh toán: 2013.12.14 – 2013.12.25. [Kami sẽ chốt số lượng dựa trên số lượng thanh toán, nên mong mọi người thanh toán sớm, sẽ có khả năng có sách sớm]

 

Ookami nhận order chính thức theo mẫu order bên dưới qua 4 địa điểm sau (ngoài những chỗ được liệt kê dưới đây thì tất cả các order khác đều không hợp lệ):

–       Facebook Ookami: http://www.facebook.com/pages/OOKAMI-DBSK-Fanfic/258321454184451

–       Facebook Nguyệt Tử: https://www.facebook.com/pages/Nguy%E1%BB%87t-T%E1%BB%AD/223211824402176?ref=br_tf

–       WordPress Ookami: https://ookamitheseth.wordpress.com

–       Email: misstuongvi@gmail.com

Mọi thắc mắc đều có thể liên hệ 4 địa điểm trên, Ookami sẽ trực tiếp trả lời ngay khi có thể. Thứ tự chuyển sách sẽ là thứ tự Ookami nhận được thanh toán của mọi người, ai thanh toán sớm thì sẽ được ưu tiên gửi sách trước.

 

Mẫu order:

Họ và tên thật (*):

Địa chỉ liên lạc cụ thể (để gửi sách):

Số điện thoại:

Số lượng order:

Số tiền thanh toán (**):

Email (vui lòng ghi thật chính xác):

Hình thức ship:

Nhận sách trực tiếp ở? (***):

 

(*) Họ tên phải là họ tên người nhận tại địa chỉ trong mẫu order, chứ đừng ghi tên của mình mà địa chỉ lại của nhà bạn thân thì không được đâu, sách gửi sẽ không tới đó. Lần trước có mấy trường hợp như thế rồi ah. Hoặc có bạn ghi đúng địa chỉ mà tới nơi lại không có người tên như thế ra nhận, đến không ai ở nhà…

(**) Những ai không rõ phần này – dành cho các bạn muốn ship nhiều mà không thấy trường hợp của mình trong các phương thức ship hàng thì hãy để chữ “chưa rõ”, Ookami sẽ tính ship và báo số tiền lại cho bạn. Không trả lời câu hỏi cho các bạn nhận sách trực tiếp ở phần này.

(***) Chỉ dành cho các bạn ở HCM muốn nhận sách trực tiếp.

 

5. Phương thức vận chuyển:

Gồm 3 hình thức: chuyển bưu điện, nhận trực tiếp tại HCM, nhận tại buổi off.

  1. a.    Bưu điện:

Mỗi hộp chỉ đựng 1 set (1 sách + 1 booklet).

–       Chuyển thường ở mọi tỉnh thành: 30,000đ.

–       Chuyển nhanh:

  • Hà Nội và lân cận: 60,000đ.
  • HCM và lân cận: 50,000đ.
  1. b.    Nhận trực tiếp:

Khu vực bệnh viện Gia Định – Quận Bình Thạnh.

  1. c.    Nhận tại buổi off:

Sau khi có sách, Ookami sẽ tổ chức 1 buổi họp mặt nho nhỏ. Nói off cho nó gọn chứ chẳng qua là dạng gặp nhau nói chuyện uống nước chơi thôi hà. Ai muốn nhận sách thì đến buổi này lấy nhé.

Địa điểm: một quán café trên Q1.

Thời gian: đến sau khi có sách sẽ quyết định.

Những bạn nào muốn nhận sách trực tiếp ở đâu thì ghi vào mẫu order nha, Ookami sẽ chủ động liên lạc với bạn để đưa số điện thoại và địa chỉ. Nên mọi người ghi mẫu order cho chính xác nhé.

 

~Rồi, keng keng!!!! ❤ Mở order nào~~~ tèn ten ten ten, tèn tén tèn ten~~~

 

OOKAMI và NGUYỆT TỬ.